Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuốc Độc Của Người, Kẹo Ngọt Của Tôi

Thuốc Độc Của Người, Kẹo Ngọt Của Tôi

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341663

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1663 lượt.

đối với từng người không giống nhau, một số thứ đối với một số người không phải là thứ quan trọng, thậm chí nó không đáng một xu, nhưng đối với người khác, nó là một báu vật. Con người cũng như vậy thôi.”
Miệng lẩm bẩm mấy chữ “người đắng, ta ngọt”, cô đưa tay cầm chiếc hộp, hoàn toàn cảm động bởi lời giải thích của anh. Cô tháo chiếc dây buộc màu bạc ra, mở nắp hộp, thấy chỉ có một mẩu giấy màu vàng nhạt.
Cô ngập ngừng, từ từ mở ra.
Những nét chữ như bông hoa tường vi đón gió, nở rực rỡ.
“Tiểu Thuần, sinh nhật vui vẻ!”
Phần giữa trống không, những chữ xiêu xiêu vẹo vẹo, từng nét, từng nét rõ ràng, mặc dù được viết cẩn thận nhưng nét chữ vẫn ngây ngô như của đứa trẻ mới đi học. Ánh mắt cô dừng lại ở chữ “Thuần”, nét móc câu được viết hai lần mới hoàn chỉnh, bất giác sống mũi cay xè.
“Đối với đa số người nước ngoài, chữ Hán là kiểu chữ vô cùng phức tạp, vì do yêu cầu của công việc và thời gian, anh chỉ học nghe nói, thời gian học viết rất ít, vì thế bây giờ anh hầu như có thể nghe hiểu hết, nhưng lại không biết viết và nhận mặt chữ. Thầy giáo đã dạy anh rất nhiều lần, nhưng... anh xin lỗi, anh không viết đẹp được như chữ thầy...” Thấy cô cứ cúi đầu, nhìn mãi vào mẩu giấy, Adam sợ cô buồn bực liền vội vàng giải thích.
“Không, anh viết rất đẹp. Cảm ơn anh! Đây là món quà sinh nhật tuyệt...” Cô nghẹn ngào, rồi hắng giọng nói tiếp. “...là món quà sinh nhật tuyệt vời nhất mà tôi đã từng nhận!”
Nhớ lại lúc đọc bức thư tình một nghìn chữ khi đang trên tàu về quê đón Tết, lúc này trên tay cầm mẩu giấy chỉ có vỏn vẹn mấy chữ mà cô có cảm giác nó rất nặng, không kém gì ngày hôm đó...
Cũng là một cách yêu thương nhưng không trực tiếp nói ra, Thư Hạo Nhiên thì bay bướm, dùng văn chương để bày tỏ, còn Adam, anh đem tất cả tình ý gửi vào môn nghệ thuật vừa lạ vừa khó mà anh mới học.
Thời đại học, ở trường cô cũng có rất nhiều người nước ngoài. Lúc đó cô đã hiểu, học chữ Hán là một việc vô cùng phức tạp. Huống hồ, đúng như những gì Adam nói, thời gian học tiếng Trung của anh đều là tranh thủ những lúc công việc rảnh rỗi.
Dùng ngôn ngữ mẹ đẻ của đối phương để bày tỏ lời cảm ơn mới thể hiện được sự chân thành, lẽ nào tình yêu cũng như vậy?
Nếu như có một chàng trai vì bạn mà chăm chỉ học ngôn ngữ của bạn, tôn trọng và hiểu biết văn hóa của đất nước bạn, vậy thì tình cảm tận sâu đáy lòng anh ấy còn cần phải dùng những thứ khác để bày tỏ không?
“Nghe em nói vậy, anh rất vui!” Đôi mắt xanh long lanh tỏa sáng, Adam cười sung sướng như đứa trẻ nhận được phần thưởng vậy. “Em vừa nhắc đến từ “đường”, có nghĩa gì vậy?”
“Người đắng, ta ngọt. Tôi không biết từ thạch tín tiếng Anh nói thế nào, chỉ biết rằng đó là một loại thuốc cực độc.” Cô cẩn thận cất mẩu giấy thơm vào hộp, dường như con tim đang bị lay động trong gió đông ấm áp, nhẹ nhàng nói tiếp. “Nghĩa của câu này cũng gần giống câu anh nói trước đó, nghĩa là một đồ vật đối với những người khác nhau cũng sẽ có giá trị khác nhau, đối với tôi có thể là một viên kẹo ngọt, một thứ rất tốt, nhưng đối với người khác, đó có thể đó lại là thuốc độc.”
“À, anh hiểu rồi!” Adam như lĩnh ngộ, mắt sáng lên, ánh mắt như ánh trăng tràn xuống, nhẹ nhàng nói: “Vậy đối với em, món quà của anh là thuốc độc hay là kẹo ngọt?”
Cuối cùng cũng đến lúc...
Cuối cùng cũng đến lúc thẳng thắn bày tỏ, đến lúc phải đối diện trực tiếp.
Dường như trong căn phòng chỉ còn nghe thấy tiếng đập thình thịch của hai trái tim, mặt Bạch Tiểu Thuần đỏ ửng, cô vừa muốn trốn tránh khỏi ánh mắt đầy tình cảm đang chờ đợi của anh, nhưng lại bị thu hút bởi ánh mắt xanh hơn, trong hơn tất cả những màu xanh mà cô từng thấy, quá giống với màu xanh biển lớn mà cô không thể nào quên trong The Big Blue, sâu thẳm nhẹ nhàng, mang đến một cảm giác yên tâm rất kỳ diệu. Đối với một người phương Tây như Adam, tất cả những gì được coi là hàm súc ẩn giấu bên trong chẳng qua cũng chỉ là bản chất thẳng thắn mà thôi, người thông minh như anh bất ngờ hỏi một câu vừa trực tiếp vừa khéo léo như vậy là lẽ dĩ nhiên.
Thấy cô đang suy nghĩ, mặt và cổ trở nên đỏ ửng, Adam thấy mềm lòng.
Anh không thay đổi chủ đề để xua đi sự ngượng ngùng hoặc nhường bước mà luôn nhẹ nhàng nhìn cô chăm chú...
Nếu bản thân không quyết định được, cô chỉ biết lùi bước hoặc coi như không biết gì. Cũng giống như buổi tối ở Hà Viên hôm đó, nếu anh không chủ động nhắc đến, e là mãi mãi cô cũng không nhắc đến, vết thương sẽ chẳng bao giờ được chữa lành.
Đáng tiếc là, do ảnh hưởng của tình hình khủng hoảng kinh tế, anh không chỉ đối diện với một loạt những khó khăn tại CBD Du Thành mà còn đối diện với chính tình cảm của mình. Vì thế, anh không thể cứ mãi lặng lẽ chờ đợi như trước đây, lần này nhất định anh phải tấn công trước. Để đưa ra quyết định chính xác khi giải quyết vấn đề phức tạp, đầu tiên là phải tìm được đáp án cho vấn đề then chốt. Đối với anh lúc này, sự lựa chọn của cô là quan trọng nhất, điều này ảnh hưởng đến tất cả các quyết định khác trong cuộc sống của anh.
Bạch Tiểu Thuần vẫn cúi gằm mặt trướ