Bước Vào Tim Em Nhẹ Nhàng Như Thế
Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341655
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1655 lượt.
cô điều gì, hôm nay anh làm như vậy thực sự rất đáng nghi ngờ.
Xe tới bến nhà cô, Adam xuống trước, cô vẫn đang mải suy nghĩ, đi sau anh.
Không biết là do sự tập trung bị phân tán hay do giẫm phải hòn đá, chân trái vẫn còn trên xe mà cô đã bổ nhào về phía trước, may mà Adam phản ứng nhanh, nghiêng người đỡ lấy cô.
Vòng tay anh luôn rộng mở, lúc nào cũng ấm áp, Bạch Tiểu Thuần vội vàng cảm ơn.
“Em đang nghĩ gì vậy?”
“Em... Xin lỗi anh, có một việc mà em vẫn chưa kịp nói cho anh biết, bốn ngày trước... Vivian đã tự sát.”
“Sao cơ???” Adam kinh ngạc, bất giác nắm chặt hai tay vừa mềm vừa lạnh. “Tự sát?”
“Anh cũng thấy kỳ lạ, phải không?”
Hai người đứng rất gần nhau, cô có thể cảm nhận được ánh sáng tối mờ trong ánh mắt đầy ngạc nhiên và đau lòng của người đàn ông đang đứng trước mặt.
“Anh nghĩ, chắc là cô ấy đi tìm Tiêu Vị.”
Rất lâu sau anh mới nói, giọng rất nhẹ, như sợ làm kinh động đến điều gì đó.
“Nhưng mà em thấy cô ấy chọn cách tự sát thực sự khiến người khác kinh ngạc, cô ấy là người phụ nữ dũng cảm nhất mà em từng gặp.”
“Rất nhiều người cho rằng tự sát là một hành động hèn kém, theo anh thì một số người tự sát chẳng qua đó là việc theo đuổi không được phép chùn bước.”
“Việc theo đuổi không được phép chùn bước?”
Gió thổi bay tà váy, để lộ một đường cong nhẹ nhàng.
Bạch Tiểu Thuần chăm chú nhìn anh, dường như tâm trạng của anh đang rất nặng nề, cô muốn xem xem có phải mình đã nhìn nhầm...
Nhưng rõ ràng cô thấy được vài phần lo lắng, nặng nề như đã từng trải qua trong ánh mắt anh.
“Đúng vậy, theo đuổi! Dù can đảm đến đâu cũng sẽ có lúc gặp phải những chuyện nặng nề không thể gắng gượng.” Anh nhíu mày, nhìn người con gái đang đứng rất gần mình, ánh mắt và giọng nói vẫn đầy kiên định. “Năm anh mười hai tuổi, mẹ anh mất vì bệnh ung thư não, sau đó, bố anh lúc nào cũng buồn bực không vui. Em biết không, đối với anh, bố luôn là người dũng cảm nhất, ông rất thông minh, kiên định, chăm chỉ, uyên bác, anh đã từng nghĩ, người thông minh, biết nhìn xa trông rộng như ông có lẽ sẽ không có khó khăn nào không thể vượt qua. Nhưng anh đã sai, mẹ anh qua đời là một chuyện không thể gắng gượng đối với ông. Năm anh mười tám tuổi, ngày thứ ba sau khi anh nhập học tại trường Đại học Công nghệ California, ông uống thuốc tự tử, bên cạnh thi thể ông đặt tấm ảnh chụp chung với mẹ.”
“Bố anh...”
Chẳng trách anh nói mình là con một, nói mình rất cô đơn, vì vậy anh mơ ước được khám phá vũ trụ, anh nói có một số chuyện một khi nghĩ lại sẽ giống như là trải qua một lần nữa...
Thì ra là vậy!
Trong lòng đang rất đau đớn, cô nhẹ nhàng nói: “Chắc chắn là bố mẹ anh rất yêu thương nhau.”
“Bố anh nói, đối với ông, anh là người thừa kế vô cùng quan trọng trong cuộc đời ông, còn mẹ anh là cả thế giới đối với ông!”
“Vì vậy anh cho rằng, sự ra đi của Vivian là đang theo đuổi Tiêu Vị, giống như bố anh theo đuổi mẹ anh, đúng không?”
“Phải.” Anh gật đầu, lông mày nhíu chặt. “Bố tin rằng anh trưởng thành có thể tự chăm sóc tốt cho bản thân, vì vậy mới yên tâm theo đuổi mẹ anh đến một thế giới khác. Vivian đã phải chịu đựng cú sốc lớn nhưng vẫn luôn sống kiên cường, anh đã từng nghĩ, chắc chắn có điều gì đó giúp cô ấy vượt qua. Trước đây, anh cho rằng cô ấy không yên tâm về bố mẹ mình, bây giờ mới thấy không phải như vậy, nếu không, cô ấy sẽ không lựa chọn cái chết khi mọi việc đang dần trôi qua. Để giữ một người tiếp tục sống, không phải chỉ có tình yêu, mà còn có sự hận thù.”
“Hận?”
“Đúng vậy, cô ấy hận Trần Quả.”
Mọi suy nghĩ ban đầu về cái chết của Tiết Vịnh Vi bất chợt ùa về, càng ngày Bạch Tiểu Thuần càng cảm thấy sự suy đoán của mình là đúng...
Khi chưa gặp Trần Quả, Tiết Vịnh Vi giống như “cái xác không hồn” vậy. Cứ tưởng cuối cùng cũng nhận được lòng thương xót của ông trời, ai ngờ, thứ mà Trần Quả đem đến cho cô không phải sự cứu vớt, mà là sự tổn thương vô cùng.
Hắn bỏ trốn, để lại mình cô tiều tụy, chịu đựng mọi thứ.
Cuối cùng, cô cũng nhận ra hắn không giống chàng thanh niên yêu cô ngày nào, với tính cách của Tiết Vịnh Vi, chắc chắn cô hận hắn đến tận xương tủy. Trần Quả hoàn toàn biến mất thì mọi hận thù mới tiêu tan, lúc đó, một người thương tích đầy mình như cô cũng không còn đủ dũng khí sống tiếp nữa. Hiện thực luôn tàn khốc như vậy, so với việc chỉ biết sống qua ngày này hay chìm đắm trong một vũng lầy giả dối, chi bằng chết một cách thoải mái.
Đa phần phụ nữ đều chọn cách này.
Cho dù vẻ ngoài kiên cường hay mềm yếu, sâu thẳm trong họ, không bao giờ thiếu dũng khí kiên quyết sống hoặc chết vì tình yêu.
Chỉ có điều, đời là bể khổ, liệu có mấy người được như bố của Adam, không ngừng theo đuổi người vợ đã mất sáu năm của mình?
“Thực ra, cô ấy xứng đáng nhận được tình cảm tốt hơn thế.”
Adam rất thông minh, mới đó đã có thể đoán điều cô muốn nói.
“Xứng đáng nhận được tình cảm tốt hơn.” Anh đã từng tự nhủ với bản thân mình câu này.
Bạch Tiểu Thuần ủ rũ, không biết nói gì.