Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341660
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1660 lượt.
c ánh nhìn của anh, trong đầu cứ mơ mơ hồ hồ, không nói được câu nào. Không phải vấn đề chọn cái này hay cái kia, nhìn thì dễ, nhưng thực ra chẳng dễ chút nào.
“Em...” Yên lặng rất lâu, cô đoán anh sẽ không chuyển chủ đề, liền dừng lại, khó khăn lắm mới thốt được một câu: “Có thể để ăn xong hẵng nói được không?”
“Được.” Bộ dạng vừa khó xử vừa không dám nói thẳng, còn giả vờ bình tĩnh của cô thật rất đáng yêu, Adam không kìm được, bật cười, sau đó nâng cốc nói: “Chúc mừng sinh nhật!”
Món thịt bò tái chín sáu phần được mang lên, mùi vị vô cùng thơm ngon, vừa cho vào miệng, vị béo ngậy lan nơi đầu lưỡi. Trước đây, hình như trong lúc nói chuyện phiếm, cô đã từng nói cô không thích ăn thịt bò nấu tái hai, ba phần. Bạch Tiểu Thuần cúi đầu, chậm rãi ăn, nhưng thực ra cô đang nghẹn muốn chết. Những gì cô nói anh đều lưu tâm, hơn nữa còn thực hiện.
Suy nghĩ cho cùng, đó cũng là vì anh có lòng.
Lén nhìn người đàn ông đang rất nhẹ nhàng, lịch sự ngồi ăn đối diện, kìm nén cảm giác sống mũi cay cay, cô nhớ lại một câu nói thời học sinh: “Thản nhiên mỉm cười uống rượu độc, chỉ cần đó là rượu do chính tay mình pha chế.”
Thực ra, kẹo ngọt cũng tốt, thuốc độc cũng chẳng sao, có ý nghĩa gì chứ, quan trọng là, những thứ đó bắt nguồn từ ai.
Lúc rời khỏi The Big Blue vừa đúng tám giờ bốn mươi phút, hai người đột nhiên cùng im lặng, thả bộ trên con đường tấp nập.
“Nếu...”
“Vẫn chưa hết buổi tối, anh đừng bắt em trả lời... Em vẫn đang nghĩ... em đang nghĩ rất nghiêm túc.” Thấy anh mở đầu bằng một câu giả thiết, Bạch Tiểu Thuần vội xen ngang.
Cô chẳng thích từ “nếu” này chút nào.
Một ngày điều “nếu” đó xảy ra, mọi việc không còn thay đổi được nữa, cũng giống việc nếu năm xưa, nếu bạn không muốn trả lời thì sẽ ra sao...
Một tay anh cầm áo khoác, một tay nhấc túi xách, bao quanh Adam là vầng sáng nhàn nhạt tỏa ra từ những ngọn đèn đường, vầng trán cao, chói lóa khiến người ta phải ngước nhìn.
“Ý anh muốn nói là, nếu em không ngại, anh đưa em về.”
“Hả?” Cô kêu to, hai má đỏ ửng, lắp bắp: “Không, em không... ngại, em sẽ gọi taxi!”
“Đi xe bus được không? Đường về Westin không xa, gần đó lại có trạm xe bus, em vẫn thường đứng đó đợi xe sau khi đưa anh về mà.”
“Hả???”
Đưa một anh chàng ngoại quốc đẹp trai lên xe bus chắc chắn sẽ làm mọi người chú ý, hơn nữa, chen chúc trên xe gần một tiếng đồng hồ, liệu anh có chịu được không?
“Không được đâu! Anh sẽ về khách sạn muộn mất.”
“Anh chỉ muốn đi trên con đường mà em hay đi.” Adam cười, nhíu mày, nhìn cô với ánh mắt buồn rầu. “Tuy mỗi tháng anh đều đến thành phố này một lần, thậm chí là hai, ba lần, mặc dù nhiều lúc anh có thể hiểu em đang nghĩ gì nhưng nói cho cùng, vẫn còn xa cuộc sống thực của em nhiều quá. Em cũng biết rồi đấy, công việc của anh vô cùng bận rộn, cho nên, mỗi lần gặp mặt, anh mong có nhiều thời gian ở bên em một chút, như vậy anh mới có thể cảm nhận được rõ ràng cuộc sống thường nhật của em, cùng đi xe bus, cùng ngắm phong cảnh đường phố...”
“Lần trước ở sân bay, anh đòi đi xe bus về khách sạn, cũng là muốn có nhiều thời gian bên em hơn phải không?”
Trời về đêm càng lúc càng tối.
Câu nói của anh theo gió thoảng đến bên tai, tâm trạng Bạch Tiểu Thuần phút chốc trở nên phức tạp. Thì ra, tất cả mọi thứ đều xoay chuyển theo vòng tuần hoàn, chỉ là bản thân mình quá chậm chạp mà thôi. Trả lời rõ ràng với trái tim, cô ra sức kìm nén dòng nước mắt đang chực tuôn trào, ngẩng đầu nhìn anh, nhẹ nhàng nói:
“Chúng ta đi đón xe bus thôi nào.”
Hơn chín giờ tối, trên xe bus chỉ có vài người, trừ một số đang ngủ gật, những người còn lại đổ dồn ánh mắt hiếu kỳ, ngạc nhiên về phía Adam lúc anh bước lên xe.
Là một thành phố quốc tế hóa cao, hiển nhiên có rất nhiều người nước ngoài, chỉ có điều người ta thường thấy người da đen đi xe bus nhiều chứ người da trắng lại vô cùng ít, hơn nữa, đó lại là một anh chàng da trắng, mắt xanh, cao to, anh tuấn. Vốn không quen trở thành tâm điểm chú ý của mọi người, Bạch Tiểu Thuần chạy thẳng đến ghế ngồi, Adam không hề tỏ ra ngượng ngùng hay khó chịu, chỉ mỉm cười đáp lại ánh mắt dò xét của mọi người. Sự thản nhiên của anh khiến những người kia thấy ngại, đến bến tiếp theo, chẳng còn ai quay ra nhìn trộm anh nữa.
Không cần phải nói, cho dù là ở Thượng Hải, Vũ Hán hay là ở đây, chẳng có lúc nào anh bận rộn bằng lúc này. Anh chăm chú nhìn ra bên ngoài, luôn miệng hỏi cái này, cái kia, vẻ mặt ngoan ngoãn lúc thì cười, lúc thì im lặng, dường như chẳng ai nhận ra anh là ông chủ của một công ty lớn.
Thời gian vui vẻ trôi qua rất nhanh, đến lúc gần xuống xe, đột nhiên Bạch Tiểu Thuần nghĩ đến hai chuyện khiến tâm trạng đang nhẹ nhàng, vui vẻ của cô trầm xuống. Đầu tiên là tin Tiết Vịnh Vi đã mất, thứ hai là việc liên quan đến hạng mục Du Thành CBD.
Có thể cô chậm chạp nhưng cô không ngu ngốc.
Lúc chiều, Adam cố tình để cô đi lấy cà phê, chắc là có ý né tránh điều gì đó.
Từ trước đến nay, vì luôn cần cô giúp đỡ trong việc giao tiếp với người khác, hầu như anh không hề che giấu