Tổng Giám Đốc Cho Tôi Mượn Sinh Em Bé
Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341659
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1659 lượt.
uần giống như bị một ai đó giội một gáo nước lạnh lên đầu, tỉnh táo trở lại, môi run run, cuống cuồng cầm điện thoại lên xem giờ.
“Mấy giờ rồi? Xin lỗi có phải tôi đã làm lỡ cuộc hẹn của anh không? Không biết tại sao tôi lại ngủ thiếp đi được, anh... tại sao không gọi tôi dậy?”
“Không sao.” Adam mỉm cười, nhìn đôi má ửng hồng trước mặt. “Cuộc hẹn hôm nay tôi sẽ không đến muộn đâu.”
“Nhưng đã sáu rưỡi rồi.” Cô áy náy chỉ tay vào điện thoại.
“Ok! Sherry, nhưng trước khi đi, tôi muốn xác nhận một việc trước, tối nay đúng là em không bận việc gì, không hẹn với ai thật chứ?”
“Đương nhiên rồi! Bình thường sau khi tan ca, tôi rất rảnh, hơn nữa, anh cũng đã bảo tối nay ra ngoài cùng anh rồi, cho dù có việc thì tôi cũng có thể sắp xếp được.”
“Cảm ơn em. Vậy chúng ta đi nhé!”
Dọc đường, Adam cũng không nói là đang đi đâu, có vẻ rất thần bí, như đã chuẩn bị từ trước, anh chỉ lấy ra một mảnh giấy nhỏ, đưa cho người lái xe.
Trong khoảnh khắc, chiếc xe chạy biến vào màn đêm.
Đang là giờ tan tầm, trên đường xe cộ đông như kiến.
Thấy trời đã tối, Bạch Tiểu Thuần thấp thỏm không yên.
Từ trước tới nay, bất kể là hẹn ai, Adam đều tuyệt đối đúng giờ, anh còn có thói quen đến trước năm phút, người độ lượng như anh không bao giờ quở trách người khác, nhưng lần này anh tự thấy mình thật quá đáng...
“Sao lại ngủ quên được chư?”
“Sherry! Em không tò mò chúng ta đang đi đâu sao?”
Vừa nhìn thấy vẻ bất an của cô, Adam khẽ cười, không quan tâm tới dòng xe cộ đang chật như nêm ngoài kia.
“Đây là thành phố G, tôi quen thuộc nó hơn anh, đi đâu tôi cũng có thể về được. Hơn nữa, tôi tin anh!”
Đặt tên phim như vậy chứng tỏ khả năng của tác giả cũng không đến nỗi nào.
Đang nghĩ sao mình lại không biết có một nhà hàng kiểu tây như thế này trong thành phố G, Adam đã kéo cô bước vào chiếc cổng vòm của The Big Blue. Đi qua con đường thoang thoảng hương thơm tối mịt mờ, cho đến khi đứng trước một căn phòng trang hoàng lộng lẫy, mới thấy có ánh sáng. Căn phòng này như đưa người ta vào một thế giới màu xanh vậy. Màu xanh da trời, xanh xám, xanh tím than, xanh hoàng hôn, xanh bạc, các màu xanh đan xen, điểm xuyết, tạo nên bầu không khí trong lành, thoải mái, hoàn toàn không rối mắt chút nào.
Sau khi nói tên mình với người phục vụ, anh quay sang, khẽ thì thầm với cô: “Màu xanh mà em yêu thích đấy!”
“Đẹp quá!” Ánh đèn buông hờ hững, chuyện như trong mơ khiến Bạch Tiểu Thuần ngây ngất ngắm nhìn.
“Mời vào!”
“Bạn anh vẫn chưa đến, có cần đợi thêm chút nữa không ạ?”
Sương mù xanh mỏng nhẹ nhàng lướt qua căn phòng im ắng, vắng lặng, treo lơ lửng giữa trần nhà là chiếc đèn chùm bằng nến trắng, vừa cổ kính vừa lãng mạn.
Khăn trải bàn không dính chút bụi, trên bàn đặt sẵn một bó hoa bách hợp.
“Người mà hôm nay anh muốn gặp chỉ có em thôi!”
“Tôi???” Đôi mắt to tròn mở to, Bạch Tiểu Thuần vô cùng ngạc nhiên.
“Tiểu Thuần! Sinh nhật vui vẻ!”
Anh nói thật rõ ràng bằng tiếng Trung.
Cô có thể tưởng tượng được rằng anh đã luyện tập rất nhiều lần trước khi nói, anh đã khiến cô cảm động, nhưng hôm nay là ngày sinh nhật của ai chứ? Những ánh nến như đang nhảy nhót đột nhiên sáng bừng, vài người phục vụ ăn mặc chỉnh tề mang bánh sinh nhật bước tới, mỉm cười, hát bài hát chúc mừng sinh nhật.
Chờ họ đặt hết các thứ lên bàn, Adam mới mỉm cười giải thích: “Anh hỏi thầy giáo dạy tiếng Trung, ông nói rất nhiều người Trung Quốc không mừng sinh nhật theo lịch dương, cũng là ngày sinh ghi trên chứng minh thư, mà tính theo lịch âm, lịch mà người Trung Quốc đón tết cổ truyền, sinh nhật năm nay của em đúng lúc anh phải sang Nhật dự đại hội giao lưu các doanh nghiệp toàn cầu, không về kịp, anh đành tổ chức sinh nhật sớm cho em, mong em đừng ngại. Và...”
Anh cúi đầu, lấy ra một chiếc hộp nhỏ màu xanh bạc, nhẹ nhàng nói: “Đây là quà sinh nhật anh tặng em!”
Bạch Tiểu Thuần ngồi im trên ghế, không nhúc nhích, ngây người nhìn chàng trai dịu dàng ngồi đối diện. Cô quen đón sinh nhật theo lịch âm, nếu anh không nhắc, cô cũng không nhận ra hôm nay là ngày sinh nhật theo lịch dương của mình.
“Anh... Sao anh biết hôm nay là ngày sinh nhật theo lịch dương của tôi?”
Biết bao nhiêu từ nhảy múa ở trong đầu cô nhưng những lời nói ra lại là một câu rất bình thường.
“Công ty có hồ sơ của tất cả nhân viên, anh biết số chứng minh thư của em. Adam đẩy hộp quà về phía cô. “Em mở ra xem đi!”
“Là gì vậy?” Bạch Tiểu Thuần do dự, tim đập rất nhanh, tưởng như có thể nhảy ra khỏi lồng ngực bất cứ lúc nào.
“Không phải vật gì quý giá, em yên tâm.” Ánh lửa soi sáng, nét mặt ngơ ngẩn của cô dường như dần mềm mại, dịu ngọt trở lại, Anh rót sâm panh vào ly của cô, âm thanh nhẹ nhàng từ từ lan tỏa trong không khí, giống hệt một buổi chiều êm đềm, tĩnh lặng, có người ngồi bên nhẹ nhàng kể cho cô nghe những câu chuyện cổ tích.
“Anh nghĩ đối với em, ý nghĩa của món quà không nằm ở giá cả mà là ở giá trị của nó. Tất nhiên, giá trị của mỗi món quà