Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341874
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1874 lượt.
ng ngay cả lòng bàn tay cũng lạnh.
“Em sang phòng ngủ lấy lại đây cho anh…” Môi của anh kề sát mặt nàng, như là làm nũng, mỗi chữ nói ra phảng phất trên da nàng khiến lòng nàng nháy lên một chút, “Phòng cuối cùng bên trái…”
Nàng nhẹ nhàng đẩy anh ra, nghiến răng nghiến lợi bỏ lại câu, “Đúng là giọng điệu của giai cấp tư sản!”
Phòng ngủ màu sắc nhã nhặn nhưng đơn giản, khí chất nam tính nổi bật trong từng chi tiết, tường sơn màu trắng ngà phối hợp với nội thất bằng gỗ nâu đậm, tầm nhìn khoáng đạt không chút yếu đuối, mang đầy vẻ hiện đại cùng tự tin. Giường thật là lớn, lần trước ở căn hộ phố đông nàng đã thắc mắc, một đại nam nhân mà trên giường đầy gối ôm đệm dựa như vậy là sao?
Lắc lắc đầu không cho chính mình tưởng tượng lung tung, nhìn quanh một vòng không thấy tủ quần áo đâu, do trang phục đều ở trong phòng giữ quần áo riêng. Một tay đẩy cửa trượt ra, nàng há hốc mồm kinh ngạc, cảm thấy như Lưu mỗ mỗ lạc vào khu vườn lộng lẫy. Thực sự này chưa từng thấy qua phòng quần áo nào lớn như vậy, trước khi lão Phật gia kết hôn nàng cũng đã từng xem qua nhiều phòng ở, cũng là biệt thự riêng biệt có hoa viên nhỏ, có điều chỉ nhà không có phòng giữ quần áo lớn như vậy. Sắp xếp phân loại riêng biệt, khiến nàng ngây người ngốc nghếch, nếu đem quần áo của nàng đến đây, treo hết lên cũng chỉ hết một cái giá… Khoan đã, quần áo của nàng sao lại đem đến nơi này chứ?
Bước qua giúp anh lấy cái áo khoác, nàng lơ đãng nhìn thấy bên cạnh còn có một giá để toàn gậy chống, nhiều màu sắc đậm nhạt khác nhau sắp thành hàng ngay ngắn, ít nhất cũng phải hàng chục cái, còn có hai cái nạng màu đen tựa vào tường, bên cạnh còn có chi cụ… Tay cầm áo khoác thoáng cứng lại, ánh mắt dừng lại thật lâu trên vật dụng hỗ trợ đó…
Quần áo xa hoa, sang quý cùng xinh đẹp không cần phải có hẳn một phòng riêng, có lẽ anh không cần đến nơi này để chứa quần áo, mà bởi vì không thể tự nhiên cởi bỏ chi cụ, vứt bỏ gậy chống… Bởi vì rời những thứ đó, anh không đi được nửa bước, thậm chí đứng không nổi… Trước kia chỉ cảm thấy anh ở một thế giới phồn hoa như là đương nhiên, không nghĩ rằng để có thể bình chân như vại đi qua trước mặt mọi người, tư thế kiêu ngạo như vậy, khuôn mặt tươi cười như vậy cuối cùng ẩn chứa trong lòng bao nhiêu chua xót? Trong lòng có cảm giác lạ thường đột ngột dâng lên, trái tim khẽ nhói đau.
“Em làm gì mà lâu như vậy?” Nghe giọng anh từ ngoài vọng vào, nàng dùng sức để khống chế ánh mắt, thay đổi dáng vẻ khuôn mặt như không có chuyện gì rồi đi ra ngoài.
“Anh nhiều quần áo như vậy, em mỏi mắt để tìm…” Nàng nhếch môi cười, đưa áo cho anh, tránh ánh mắt của anh, không muốn anh nhìn thấy đáy mắt mình dao động, chậm rãi đến gần ôm ngang thắt lưng của anh.
Anh nhận áo nhưng không mặc vào luôn, nhìn chằm chằm làn mi nàng đang rủ xuống giống như cái quạt khẽ lay động. Kéo nàng sát vào người, khẽ cắn vành tai của nàng, nàng nhẹ nhàng mà run rẩy hôn lên cổ anh, nhẹ nhàng cắn, tay phải giúp đỡ thắt lưng của anh, tay trái nâng mông của anh, ý chí dần dần biến mất. Lý Tịch lại chỉ nhẹ nhàng hôn, tâm vì thoáng dao động của nàng mà càng ngày càng thu chặt, cuối cùng dần dần hút ra, thở dài một tiếng, nói bên tai nàng, “Không còn sớm nữa, đi nghỉ ngơi đi.” Chậm rãi đẩy nàng ra, đem áo vắt trên ghế sô phan, đi thẳng vào phòng quần áo.
Đầu ngón tay lưu lại độ ấm dần dần hồi phục, trước là không yên lòng, này là vì thương sinh yêu? Anh chỉ biết chính mình không cần bất luận kẻ nào thương hại, đặc biệt là nàng. Ngoài cửa sổ mưa quét qua lớp kính, không tiếng động nào vọng vào.
Chiếc hộp nhung màu lam chạm hình thiên nga bỏ trên mặt bàn, ánh mắt của cô chỉ tập trung vào vật nhỏ thần kỳ kia, ánh đèn từ đỉnh đầu chiếu xuống, vốn là viên đá nhỏ bình thường bỗng trở nên lấp lánh ngàn tia sáng. Cúi đầu đeo vào ngón tay thon dài, viên đá được cắt 15 cạnh hoàn hảo, độ trơn bóng cùng màu sắc đều tinh xảo, hấp dẫn nhất vẫn là mặt đáy của nó, mỗi lát cắt đều hoàn mỹ phản xạ lại ánh sáng tối đa, đem những ánh sáng đẹp nhất phát ra, hấp dẫn ngươi, thu lấy linh hồn của ngươi.
Đôi môi đỏ mọng của cô không nhịn được cong lên, nghe thấy phía sau có tiếng bước chân truyền đến, quay người lại, tay lướt nhẹ qua xương quai xanh, vừa xinh đẹp lại vừa quý giá khiến người ta hít thở không thông. “Có đẹp không?” Môi đỏ mọng khẽ mở, tiếng nói có chút hờn dỗi mị hoặc đến cực điểm, trong nháy mắt giống như phảng phất ánh sáng ngọc ngà bao quanh.
“Em đeo vào tất nhiên là đẹp rồi.” Dương Miễn tựa bên cửa, mới từ công ty về, ngay cả quần áo cũng chưa thay, thấy bộ dáng thoả mãn của cô, chỉ mỉm cười.
Cô rúc vào ngực anh, hít hà hương yên thảo thản nhiên, ngón tay nhẹ nhàng túm vào nút thắt caravat của anh, nửa đùa nửa thật hỏi, “Có phải ở bên ngoài làm chuyện gì xấu hay không mà để lại dấu vết lớn như vậy?” Ánh đèn mờ nhạt làm ánh mắt thâm trầm bị hàng mi che khuất.
Anh cười, khoé miệng cong lên đáp lại tự nhiên, “Anh chính là tên đàn ông hư hỏng, đanh định làm chút chuyệ