Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341873
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1873 lượt.
m, khoé miệng dần dần cong lên, lại vẫn tỏ vẻ giận dỗi nói, “Anh ta là người không nói nhiều sao? Trên thế giới này làm gì có ai để ý không buông tha người khác như anh ta chứ?” Hơn nữa giỏi nhất là xuyên tạc ý của người khác, ngay cả câu “Thở gấp hơi hơi” kia cũng có thể nghĩ đến chuyện xấu xa.
Hà Vĩnh Tình cũng cười, “Đúng đúng đúng, Bạch Dương đã nói “Thân bốn mươi cân, miệng tròn một tạ” dùng với cậu ta quả là không sai tí nào.”
Tiếng cười đùa vui vẻ của hai cô gái quanh quẩn trong bếp, xoá nhoà âm thanh tí tách của cơn mưa ngày càng lớn bên ngoài.
Nhà ăn nằm cạnh trung đình hoa viên nhỏ, có điều bởi vì đã về đêm, dưới bóng đèn mờ nhạt chỉ thấy được bóng dáng mơ hồ của cây cối xung quanh. Bữa cơm rất bình thường, bốn món mặn một món canh, ba người lại không thấy lạnh lùng, thực sự ấm áp như người một nhà.
“Bạch Dương là ai vậy?” Trong bàn ăn, anh vẻ mặt nghi hoặc lặp lại câu vừa rồi của Hà Vĩnh Tình so sánh với anh.
“Anh đi nước ngoài về coi như “thất học”, cùng với em như dế nhũi không có tiếng nói chung.” Nói xong liền nâng chén rượu nhỏ lên uống, hơi rượu chảy thẳng vào ngực, một trận sung sướng, không phải tửu quỷ cũng có thể l àm cho người ta có cảm giác mơ mơ màng màng. Rượu này là rượu Thiện Hưng lâu năm, vị thuần hậu, chai rượu cũng không cầu kỳ mà thực bình thường, chỉ cảm thấy vào trong miệng quả thực khác biệt với rượu bình thường. Nàng đi theo cấp trên ra ngoài tiếp khách cũng từng uống loại rượu gọi là quốc yến đặc cung, vậy mà vẫn không sao sánh được với hương vị đang tràn trong miệng chảy vào tận đáy lòng, nhịn không được cảm thán một câum “Rượu này thật là ngon.” Ánh mắt híp lại cười cười.
“Đi theo cậu ta tha hồ phóng túng, không lo chịu thiệt!” Hà Vĩnh Tình uống một hơi cạn sạch chén rượu, đúng thật là rượu ngon, ước chừng cũng hơn 30 năm, ngay cả màu sắc cũng nhuốm màu thời gian.
“Ai đi theo anh ta chứ?” Nàng nói thầm, lại nhanh tay nhanh mắt ngăn cản anh tiếp tục rót rượu cho mình, “Lát còn phải về nhà, không uống nhiều được.”
“Dự báo thời tiết không phải bảo có mưa to kèm theo sấm sét hay sao? Mai lại là cuối tuần, em cũng đừng về nữa, đêm nay ở lại đây đi.” Hà Vĩnh Tình từ khách biến thành chủ mở miệng nói, cảm thấy như là chuyện đương nhiên.
Nghĩ rằng Hà Vĩnh Tình có thể đã hiểu lầm, nàng chi chi ngô ngô nói, “Em… Ngày mai còn có việc…”
“Trên lầu có phòng dành cho khách.” Biết nàng đang nghĩ gì, anh chỉ nói một câu xong nâng chén rượu lên uống, lại ho nhẹ hai tiếng.
Phòng khách? Hà Vĩnh Tình nhìn hai người đang lặng im không nói, tự nhiên phát hiện ra một chút quan hệ lạ lùng.
Cơm còn chưa ăn xong, có một cuộc điện thoại buộc Lý Tịch quay trở lên lầu, là điện thoại của tổng bộ bên Mỹ, anh chỉ nói với 2 người một câu “Không cần chờ tôi” rồi đi lên không quay trở lại. Vừa hoàn thành cuộc điện đàm trực tuyến, tiếng gõ cửa vang lên, người bước vào là Dung Ý.
Nàng bưng cái bát đến bên bàn làm việc của anh, “Vừa rồi chị Vĩnh Tình nói sang thu cổ họng anh thường không thoải mái, em thấy trong tủ lạnh có lê nên làm ít lê trộn đường phèn cho anh.” Là quản gia nhờ nàng mang lên, nếu không thì nàng cũng không biết đâu vào với đâu cả.
“Là em có ý làm cho anh ăn đi!” Cầm lấy thìa uống một ngụm, đường phèn ngọt ngấy đến tận ngực, có điều vị cũng ngon, anh mi phi sắc vũ uống, không ngờ lại nghe Dung Ý nói, “Vừa rồi quản gia đã uống rồi, em thấy vẫn còn nên mới mang lên… Không nên lãng phí.” Khiến anh bị nghẹn, thiếu chút là phun hết ngụm nước vừa vào đến miệng.
Dung Ý nhìn phản ứng của anh thì đắc chí, che miệng cười trộm. Nhìn quanh thư phòng một vòng phát hiện ra sách cũng không ít, có một giá sách để từng cuộn từng cuộn tròn khiến nàng chú ý. Tiện tay mở một bức ra, “Thượng thiện nếu thuỷ” – bốn chữ ngay ngắn cô đọng, tiêu sái lưu sướng, chỉ cảm thấy nét chữ bút lông này hình như quen quen. “Khoáng Dật là ai vậy?” Chỉ vào chỗ con dấu kí tên vẻ mặt nghi hoặc hỏi anh.
Anh đứng lên đi đến phía sau nàng, nhếch môi cười, “Chính là tiểu sinh. Tiểu sinh họ Lý, danh Tịch, tự là Khoáng Dật.”
Nàng ngạc nhiên nhìn vẻ mặt vờ nghiêm túc của anh, cắn răng, lại không nhịn được, lại cắn môi, vẫn không nhịn được, cười phá lên, “Anh thất học mà cũng có tự a…” Nói xong nhìn từ trên xuống dưới, từ trái sang phải vẫn không tìm thấy anh chỗ nào khoáng chỗ nào dật?
“Buồn cười vậy sao?” Anh mở miệng hỏi. Lòng dạ trống trải, tính tình siêu thoát. “Là của ông ngoại…” Giọng thực đạm, rất nhẹ.
“Thật xin lỗi…” Nàng nhìn anh có chút thương cảm, ánh mắt áy náy, lại nói thêm, “Chữ đẹp như vậy, sao không treo lên?” Bỏ vào một góc như vậy thật tội nghiệp cho mỹ tự.
Anh bật cười thành tiếng, “Cha anh từng thổi râu trừng mắt nói, “Viết nhiều như vậy vẫn mang khí chất của tên du thủ du thực, đúng là gỗ mục không thể tạc tượng được.”
“Em thấy rất đẹp mà…” Nàng nói thầm, lại bị anh kéo vào trong lòng, tay anh lướt nhẹ qua má nàng lành lạnh, nàng túm lấy tay anh, nhíu mày hỏi, “Sao lại lạnh như vậy? Áo khoác đâu?” Lại chỉ mặc một cái áo mỏng, tuy rằng đã bật điều hoà như