XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tích Ý Kéo Dài

Tích Ý Kéo Dài

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342072

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2072 lượt.

thất học” này gạn đục khơi trong để bồi bổ hiểu biết văn chương cho anh, bởi vì căn bản anh không hiểu, có bao giờ đọc những tác phẩm nổi tiếng đâu.
Căn hộ tuy lớn nhưng vẫn đơn giản, ánh đèn mờ nhạt tạo cảm giác ấm áp hơn, không giống nhà kia tuy trong trẻo nhưng lạnh lùng. Phòng khách lớn có cửa sổ bằng kính chạm đất đối diện với đình viện, bên ngoài là hàng cây xanh quanh năm của xứ nhiệt đới phủ đầy bọt nước, dưới ánh đèn, những giọt nước trong suốt làm nổi bật lá cây xanh thẫm màu ngọc bích, vẽ nên khung cảnh như trong tranh, mờ ảo mà chân thật.
“Dung Ý à, em đừng trách cậu ta không hiểu, tiểu tử này 16 tuổi đã vứt bỏ sự nghiệp cộng sản tìm đến đế quốc Mỹ để nương tựa, vài năm qua đại dương trở về, cả người lộ ra vị “Mặn”.” Hà Vĩnh Tình chê cười Lý Tịch, mặc quần áo ở nhà ngồi trên sô pha cầm điều khiển ti vi. Quản gia vừa thấy 2 người bọn họ đi vào liền lấy dép lê đưa cho Dung Ý, cả ngày đi giày cao gót giờ như được đại xá, nhưng lại có điểm băn khoăn, quản gia không có ý đưa cho Lý Tịch. Sau ngẫm lại lại thấy không có gì, có thể làm quản gia nghĩa là phải hiểu được tính tình của chủ nhân.
Chỉ có điều Lý Tịch đang hướng lên lầu lại quay lại, bình tĩnh nhìn Hà Vĩnh Tình vẻ mặt tuỳ tiện ngồi trên sô pha, “Tỷ làm cái gì vậy?”
“Ai, cậu xem, nơi này phong thuỷ tật tốt a, có chút thời gian rảnh tôi liều lĩnh xin phép đến xem qua…” Liếc mắt thấy anh biểu tình hoàn toàn không để ý, để tránh bị đuổi ra khỏi nhà đêm nay, đành phải xuống nước, “Ở khách sạn phải ở phòng đôi, tôi không quen.” Kỳ thật là chủ nhiệm khoa phụ sản rất nhiệt tình, luôn nhắc nhở bên tai cô rằng đệ đệ động động, rõ ràng là muốn làm bà mối. Tên kia nhìn cô mà nước miếng chảy ra, cô quyết đoán đem hành lý lại đây, “Hơn nữa, ở phòng khách của cậu cũng hơn mà…” Nên không sợ cô phá huỷ thế giới của hai người.
“Ngay cả châu Phi chị cũng từng ở qua, còn sợ ở phòng đôi sao? Còn nữa, nhà người kia cũng có nhiều phòng…” Ngón tay chỉ chỉ căn hộ màu trắng ngà cách đó không xa, “Ngay đối diện kia kìa…”
“Cậu đừng cố gán ghép tôi và anh ấy được không?” Nghe được tên của anh ta, nàng trầm xuống, khoé mắt lại nhịn không được liếc về phía căn phòng bàng bạc đằng xa…
“Được rồi, được rồi…” Anh tỏ ý xin lỗi, để lại một câu, “Đó không phải tính cách của tôi.” Cứ để cho chị tiếp tục lừa mình dối người đi, anh tức giận quay đầu nhìn Dung Ý, nhẹ giọng nói, “Anh đi lên thay quần áo, 2 người cứ tự nhiên đi.” Xoay người lên lầu.
Hà Vĩnh Tình nhìn Dung Ý đang ngồi im lặng, cười cười hoà giải nói, “Mới gặp chắc không quen, tôi từ bé đã lớn lên bên hai anh em cậu ta, nói chuyện cứ như vậy đấy. Có điều tiểu tử kia hay ba hoa, mặc kệ cậu ta đi, chúng ta đi nấu cơm…” Nói xong liền kéo nàng đứng lên đi vào bếp.
Bếp rất rộng, công năng phân chia rõ ràng, ngọn đèn trên cao chiếu xuống bàn gỗ, sáng trưng, nàng đem rau cần lấy ra một nửa, một nửa để lại… Vừa làm vừa tán gẫu với Hà Vĩnh Tình, “Thực sự em rất hâm mộ mọi người, giống như anh chị em trong nhà, vô cùng náo nhiệt và vui vẻ!” Không giống như nàng, trước đây dù có bạn bè cùng học, nhưng mỗi khi về nhà đều tối lửa tắt đèn lạnh lùng yên tĩnh, khó tránh cảm thấy lòng chua xót.
“Trước đây trong đại viện thật sự rất vui, một đám trẻ con suốt ngày đùa giỡn, làm cho bảo mẫu suốt ngày chạy theo…” Cô khuấy canh trong nồi, hơi bốc lên làm ánh mắt cũng trở nên mông lung, những tháng năm tuổi xuân xanh mướt cũng nổi lên trong lòng, cười cười, tỏ vẻ tự nhiên hỏi, “Tịch Tử chắc là kể chuyện của tôi và anh cậu ta với em rồi phải không?”
“Vâng, thật ra…” Nàng đáp giọng áy náy, đanh định nói lời xin lỗi lại bị Vĩnh Tình cắt ngang.
“Cũng không có gì, tất cả đã qua rồi mà. Chỉ có điều…” Ngữ khí ảm đạm lại mang theo vài phần cười, “Tịch Tử không coi em là người ngoài rồi.” Từ trước cô cũng gặp qua vài cô bạn gái của cậu ta, đẹp thì đẹp thật nhưng lại thiếu gì đó, nên không biết người trước mặt này dùng cách nào để mở cửa trái tim cậu ta, chỉ cảm thấy cậu ta đối xử với nàng thật không bình thường. “Trước giờ cậu ta luôn chê cười tôi ngu ngốc suốt ngày ôm mối tình già, nhìn cậu ra đá hết cô gái này đến cô gái khác, tôi vẫn chờ mong một ngày nào đó tên tiểu tử này gặp hạn, tôi lúc đó cũng được một phen vui sướng nhìn người gặp hoạ một phen.” Kỳ thật nói lời này không phải vô nghĩa, từng ý trong đó đều thật sâu xa, tự mình giễu cợt mình mà không hay biết.
Dung Ý tay đang cầm dao dừng lại một chút, không lên tiếng, toàn bộ phòng bếp chỉ có tiếng thìa khuấy trong nồi canh lanh canh, im lặng.
Cô thấy nàng không lên tiếng, tiếp tục kể tiếp, “Cậu ta ấy à, già rồi mà như trẻ con vậy, khi thực sự để ý một người sẽ không nói chỉ biết làm, ngây thơ thật sự, lại thích tỏ vẻ thâm trầm khiến người ta suy nghĩ…” Lý Triều không giống với cậu ta, anh hứa hẹn nhiều nhưng lại làm không được, sai lầm rồi lại không muốn thừa nhận, ở thế giới của hai người chỉ dựa theo cảm nghĩ của chính mình, buộc người khác phải theo ý mình, yêu người như vậy quá mệt mỏi.
Nàng nghe Vĩnh Tình nói, trong đầu nhớ lại những việc anh là