XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tích Ý Kéo Dài

Tích Ý Kéo Dài

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341900

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1900 lượt.

g rõ sắc thái, suy nghĩ một chút mới nói, “Có lẽ bác sĩ của nhà anh nghe được những lời này sẽ vui vẻ lắm đấy!” Nhưng lại cúi đầu kề miệng vào tay nàng uống một ngụm.
Nàng ngạc nhiên, nàng biết anh vốn vô cùng sạch sẽ, chỉ muốn đùa với anh một chút cho vui, không ngờ anh lại uống thật. Nghĩ nghĩ câu anh vừa nói lại hỏi, “Vì sao ông ấy lại vui vẻ?”
“Ông ấy luôn bảo anh đã làm ông ấy đánh mất biển chữ vàng.” Anh mím môi cười, ánh mắt thản nhiên lại mang vẻ tự giễu.
Nàng im lặng đi vào bên trong cầu phúc. Chắp hai tay lại cầu nguyện. Lúc nàng cầu khấn trông rất thành kính, mắt nhắm lại, môi hơi hơi mấp máy như đang thầm nêu lên nguyện vọng. Lúc mở mắt ra thấy Lý Tịch chỉ đứng yên chăm chú nhìn nàng, khó hiểu hỏi, “Anh sao thế?” Cân nhắc có phải mình cầu khấn không đúng hình thức hay không.
“Em cũng tin tưởng vậy sao?”
“Có rất nhiều thứ không quan trọng là có tin hay không, nguyện vọng chính là khát khao của người ta về tương lai, trên thực tế để đạt được nguyện vọng của mình không thể dựa vào thần linh, quan trọng nhất vẫn là chính mình.” Giống như trước đây nàng đem nguyện vọng của mình viết ra giấy nhét vào hốc cây, chính là để thúc giục bản thân thôi. Có đôi khi tín ngưỡng giống như một loại ký thác, cũng là một loại lực lượng, loại tiềm năng ẩn chứa bên trong chính mình.
Anh sáng tỏ gật gật đầu, lại hỏi, “Vậy em vừa cầu nguyện điều gì?”
“Thân thể khoẻ mạnh, có thể hoà hợp với đồng nghiệp mới, công việc thuận lợi…” Nguyện vọng của nàng rất thực tế, đều là nếu cố gắng thì có thể đạt được.
Anh nghe nàng nói lại nguyện vọng của mình, im lặng thật lâu mới nói, “Không cầu nguyện tình cảm sao?”
“Có chứ, cầu cho hai bác gia đình hạnh phúc này, rời khỏi Thịnh Thái rồi vẫn có thể bảo trì sự thân thiết với Cổ Duyệt này…” Nàng nói không ngừng, cuối cùng liếc liếc mắt nhìn Lý Tịch đang nhướng mày không lên tiếng, bật cười hỏi, “Sao vậy? Chẳng lẽ còn phải cầu nguyện thần linh ban cho em một bạch mã vương tử nữa sao?” Xoay người lấy ống thẻ đưa cho anh, anh vẫn không lên tiếng, tuỳ ý lấy một cái. Nàng cũng rút một cái, kéo anh đi qua dò số lấy quẻ, nhìn bộ dáng không muốn nhúc nhích của anh, tức giận dỗ dành, “Không phải đã có hắc mã vương tử rồi sao, còn cầu làm gì nữa?” Anh hôm nay đúng là mặc một bộ đồ màu đen, tuy rằng không phải chính trang những cũng làm cho người khác cảm thấy nghiêm túc. Không phải người thâm trầm ít nói, nhưng từng động tác cử chỉ của anh lại luôn mang theo chút ngạo khí tự nhiên.
Mở quẻ của mình ra, tuy rằng không biết tiếng Nhật nhưng nàng nhìn thấy hai chữ Hán thật to “Đại cát”, mi phi sắc vũ cầm lấy giơ về phía anh, “Xem ra nguyện vọng của em sắp thành hiện thực rồi.” Ánh mắt cong lên thành vòng cung, sóng mắt lưu chuyển, rạng rỡ tinh quang, sáng ngời động lòng người.
Gió thổi thoảng qua cây hoa đại trắng bên hiên, anh chỉ yên lặng nhìn vẻ mặt thoả mãn của nàng, thấp giọng mở miệng hỏi, “Vì sao không cầu nguyện cho tình yêu?” Thanh âm rất thấp nhưng cũng đủ để nàng nghe rõ, giọng nói theo gió tiến vào, chạm vào trái tim nàng.
Nàng lăng lăng đứng, thật lâu sau mới tìm lại giọng nói của mình, bình tĩnh đáp, “Tình yêu vốn là thứ bất khả cầu, yêu hay không yêu, có thể yêu hay không thể yêu vốn bản thân mình không có khả năng khống chế.”
“Cho nên em dùng cách chẳng quan tâm, lục căn thanh tịnh đặt mình ở bên ngoài?”
Lời nói của anh luôn luôn giống như mũi tên có thể chạm vào chỗ sâu nhất trong lòng nàng, nàng không có cách nào trốn tránh, gian nan chớp chớp ánh mắt đã mờ đi, cố gắng bình tĩnh nói, “Em chỉ muốn tất cả đều vô ba vô lan.”
“Vô ba vô lan của em là dùng áo giáo để che giấu những thứ thối rữa mưng mủ bên trong?” Anh tiến sát từng bước, không cho nàng cơ hội thở dốc lui về phía sau.
“Đến tột cùng là anh có ý gì?” Nàng vẫn quật cường như cũ, gió lạnh tiến vào trong áo làm nàng khẽ run run.
Quanh hai người chỉ có tiếng rền vang của gió cùng lá khô rụng xào xạc trên sân, “Nếu đã muốn ra đi, cần gì phải quay đầu nữa?”
“Em không khống chế được…” Giọng nói đã run run, dùng hết khí lực để kiềm chế mà nước mắt vẫn không chịu thua kém chảy xuống. Tự hỏi mình đã dùng hết sức, nhưng những thứ đã chiếm cứ trong lòng suốt mười năm, làm sao có thể chỉ dùng một câu “Buông ra” là có thể thật sự biến mất?
Anh cúi đầu nhìn mắt nàng buông xuống, từng giọt nước mắt lăn dài trên má, thật lâu sau mới thở dài kéo nàng vào lòng, “Muốn khóc thì lớn tiếng khóc ra, nấc nghẹn như vậy thật sự rất khó coi.”
“Huhu, anh phải hứa sẽ giúp em quên anh ấy…” Nghe hương bạc hà thản nhiên trên người anh, nàng thả lỏng lại khóc to hơn, giống như là gào khóc.
“Được.”
“Về sau không được lên mặt, bộc phát tính tình thiếu gia.”
“Được.”
“Về sau chỉ được khen em xinh đẹp, không được phép khen những phụ nữ khác.”
“Anh khen nữ nhân khác bao giờ?”
“Lúc ở khách sạn anh khen lão bản nương xinh đẹp, nói cô ấy “Tạp oa y”, huhu…” Nàng khóc to hơn, nắm chặt lấy áo anh.
“Đó là lời khách sáo thôi mà…” Lý Tịch đầu đầy hắc tuyến.
“Rốt cuộc anh có đồng ý hay không