Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341899
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1899 lượt.
đấy!” Những lời này là Lý Tịch nói khi kéo nàng ra ngoài, Dung Ý có vẻ mệt mỏi nhưng vẫn đi theo anh.
Mặt trời thong thả trôi về phía Tây, đem cảnh vật xung quanh bao phủ trong cảm giác nửa thật nửa mơ. Trên đường phần lớn là các cửa hàng mỹ nghệ, kimono hoặc đồ lưu niệm. Không phải mùa du lịch nên người qua lại không nhiều. Nàng tinh tế nhìn chằm chằm một con mèo chiêu tài, chỉ có bàn tay là to lớn, là điêu khắc bằng gỗ, chế tác không tinh xảo lắm nhưng lại luôn tay ngoắc ngoắc khách nhân, trông đặc biệt đáng yêu. Lúc học trung học nàng đã rất thích con mèo này, bạn cùng bàn luôn cười nàng bảo nàng tham tiền, nhìn thấy mèo chiêu tài liền sáng mắt lên. Kỳ thật là nàng chỉ thích nó vì thấy đáng yêu thôi, nàng kéo kéo tay áo người phía sau, cười đến hai mắt híp lại, than thở câu gì lại chăm chú nhìn thật lâu mới xoay người.
“Anh có nhớ tuyên ngôn của Trịnh Đồng không? Lãng mạn nhất là được nắm tay người yêu dạo chơi ở Nhật Bản, mùa xuân có hoa anh đào ngập trời, mùa hè có huân y thảo kéo dài không dứt, mùa thu có lá đỏ cháy bừng bừng không thể cản trở, mùa đông có thể sóng vai xem tuyết rơi trên suối…” Trước đây nàng suốt ngày chúi đầu vào tiểu thuyết, luôn cảm thấy Nhật Bản là nơi lãng mạn nhất châu lục này, danh ngôn kinh điển của Trịnh Đồng chính là “Yêu em thì mang em tới Đông Kinh đi!” Mỗi lần nói những lời này đều khiến bạn bè cười ngất, đệ tử thời đại Dung Ý tự nhiên cảm thấy Nhật Bản thật xa xôi khó thành hiện thực, nhưng vẫn có mơ mộng, khi yêu người nào, nhất định phải bắt người đó cùng nàng đến đây…
Ngẩng đầu nhìn Lý Tịch, như được bao quanh bởi một tầng sương, anh thản nhiên nhìn nàng, vẻ mặt thoải mái. Ánh mặt trời nhạt nhoà phác thảo từng đường nét góc cạnh khuôn mặt nghiêm nghị của anh lại càng thêm lạnh lùng. Tim đập thình thịch loạn nhịp mới phát hiện vừa rồi thất thố, nhưng nhất thời lại không tìm ra đề tài gì để nói.
Cuối cùng vẫn là Lý Tịch mở miệng trước, “Đi thôi”. Một câu ôn hoà, con người ảm trầm, vô thanh vô tức.
Hai người tiếp tục dạo bước trên con đường lát đá, không một tiếng động, vô tình Dung Ý nhìn trúng một đôi khuyên tai ở một quán nhỏ ven đường. Khuyên tai bằng ngọc trai đen, kiểu dáng đơn giản, viên ngọc sáng bóng phát ra ánh sáng thản nhiên. Lão bản nương mặc kimono nhìn nàng thích thú, vừa ân cần chu đáo giúp nàng đeo thử, nói tiếng Nhật thỉnh thoảng lại xem vào vào chữ tiếng Trung ngọng nghịu, “Xinh đẹp”, “Đẹp mặt”, xem ra là cũng thỉnh thoảng phục vụ người Trung Quốc.
Nàng nhìn chằm chằm gương, nghiêng trái, nghiêng phải, cuối cùng nhìn anh nhướng mày hỏi, “Có đẹp không?” Đây là thói quen của mọi phụ nữ, luôn muốn hỏi ý kiến nam nhân của mình, có lẽ đều mong mỏi được khen ngợi.
Không ngờ anh chỉ đáp nhẹ nhàng, “Thích thì mua đi!” như là không muốn nói nhiều thêm nửa câu. Nàng phẫn nộ “Nga” một tiếng, anh không phải người ít lời thiếu ngữ, nàng vốn không chịu nổi lúc anh im lặng, áp lực vô hình đè nặng lên khiến người ta không thể chống đỡ.
Cuối cùng nàng cũng mua, chỉ là một thứ đồ trang sức nhỏ bé không đắt giá nhưng nàng cũng vui vẻ vô cùng. Anh nhìn trong mắt nàng phản chiếu tia nắng cuối nàng, trong lòng khẽ run lên một chút. Không phải vì không khí, chỉ là không thể nề hà.
Ra ngã tư, vòng qua nửa khu rừng nhỏ, ngẩng đầu nhìn thấy cầu thang dẫn lên một toà nhà nằm trên sườn núi, trông giống như một ngôi nhà cổ kiểu Nhật, có lẽ là một ngôi đền, lẳng lặng đứng sừng sững phía cuối rừng. Giờ trời đã bắt đầu tối, không gian yên lặng có chút hoang vắn. Ánh mắt dò hỏi nhìn về phía Lý Tịch, anh nói, “Không phải em bảo muốn cầu phúc sao?”
Đó là lúc ở Thượng Hải chuẩn bị đi nàng vẫn nhắc đi nhắc lại như thế, không ngờ anh còn nhớ, thản nhiên cười nói, “Cầu phúc không phải là sẽ đến chùa Thảo Tùng (bụi cỏ tự) sao?”
“Chùa Thảo Tùng đông đúc, có lẽ Bồ Tát cũng bận việc không đến.” Anh lên tiếng trả lời làm Dung Ý bật cười thành tiếng.
Hai bên cầu thang cây cối cao lớn thẳng tắp, lá cây cũng không rụng theo mùa, nhìn ra phía xa lại thấy từng khoảng trời lá đỏ bừng thật bắt mắt. Càng lên tới gần đỉnh núi, gió thổi càng mạnh, tiếng gió ào ào qua rừng cây truyền đến. Nàng nghiêng đầu nhìn Lý Tịch, kỳ thật anh đi đường đã vất vả, lên cầu thang lại càng khó khăn hơn, trong tiếng gió chỉ vang lên tiếng gậy chống trên mặt đất, hơi trầm trọng. Cho dù là trong trạng thái tốt nhất, lên cầu thang đối với anh đã không phải chuyện dễ dàng, huống chi lại vừa khỏi bệnh, mặt anh tái nhợt, đi được nửa đường đã phải ngừng lại. Nàng định đưa tay ra để dìu anh, ngón tay còn lưỡng lự, anh không nói gì nhưng nàng cảm nhận được anh có điểm kháng cự. Đầu ngón tay lại lơi lỏng, thôi.
Trước cửa đền có một bồn nước nhỏ, là chỗ để rửa tay, dòng nước trong vắt chậm rãi chảy qua ống trúc rót vào bên trong. Nàng thuận tay cầm lấy chiếc gáo mộc bên cạnh, rửa sạch tay xong lại múc một gáo cho vào lòng bàn tay, đưa tới trước mặt anh, cười tủm tỉm nói, “Uống vào thân thể sẽ khoẻ mạnh, sẽ không tái bệnh nữa.”
Anh lẳng lặng nhìn nàng một cái sau đó buông mắt xuống, thấy khôn