Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tích Ý Kéo Dài

Tích Ý Kéo Dài

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341901

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1901 lượt.

?” Nàng nắm chặt áo anh hơn một chút.
“Được, được, được.” Anh liên thanh đáp lời, lôi kéo nàng đi xuống dưới.
Nàng đi theo anh một đoạn dài mới hỏi, “Quẻ của anh vừa rồi đâu? Không xem sao?”
“Không xem.” Anh thuận miệng đáp lại, hàng đèn lồng treo hai bên cầu thang lay động trong gió, bóng dáng hai người hoà nhập vào một chỗ.
“Rút quẻ không xem là sẽ có vận rủi.” Nàng cau mày, muốn lôi anh quay lại.
Anh cười, vuốt vuốt mái tóc đen ngắn ngủn của nàng, ánh mắt hẹp dài lấp lánh trong đêm làm cho nàng si mê, “Em không phải là vận rủi của anh!”
Nàng chính là vận rủi của anh, sau này nhìn lại mới phát hiện ra, nguyên lai sớm đã trở thành lời nguyền.






Rèm cửa sổ che kín, anh lảo đảo tiến vào thư phòng ở Đằng Y, mặt áp vào gối tựa, đèn tường điều chỉnh thật nhạt, chỉ mơ hồ phác hoạ hình dáng của anh. Anh mới đi ăn về, quần áo cũng chưa kịp thay, lúc chạng vạng anh nhận được cuộc điện thoại đó, kinh ngạc qua đi nhưng chân tay không hề luống cuống, thản nhiên đáp lại, bảo bên kia tạm thời chưa thông báo cho người nhà. Tỏ vẻ như không có việc gì, tiếp tục tham dự buổi tiệc, ngay cả trợ lý cũng ngạc nhiên trước sự bình tĩnh của anh, vốn là cuộc điện thoại nói về tình hình của cha anh mà sao lại có thể như xa lạ đến vậy.
Laptop trên bàn vẫn mở, trên màn hình từng dải màu xanh xanh đỏ đỏ lần lượt thay đổi toả ra ánh sáng lấp lánh, trước đó là một phần đánh giá phân tích tài vụ. Anh biết rõ nơi đó phát ra là hương vị của đồng tiền, đó là thứ mà từ hồi anh 20 tuổi đã theo đuổi đến kiệt sức. Cho đến hôm nay, anh đã có được không ít, nhưng cũng không biết mình đã mất đi những gì.
Đã là nửa đêm, anh cũng không muốn kéo rèm lên, như sợ ánh sáng của cảnh đêm bên ngoài quá sức chói mắt. Lâu lắm rồi anh không như vậy, hàng ngày đều họp hàng liên miên, đi hết chỗ này đến chỗ khác, không có cả thời gian để suy nghĩ, để nghỉ ngơi, nay dừng lại trong chốc lát lại lăng lăng nhận ra ngay cả linh hồn cũng chẳng thuộc về mình. Tự nhiên nhớ tới ngày xưa, cha giúp anh ôn thi, “Tiểu trọng sơn” của Nhạc Phi, mỗi khi đọc câu “Bạc đầu vì công danh”, cha anh luôn lắc đầu thở dài, ngay cả Nhạc Phi cả đời anh hùng tiếng tăm lừng lẫy như vậy cũng không thoát khỏi tham luyến thanh danh, truy tìm quyền lực, không thể nề hà.
Bà nội là giáo viên tiểu học, coi như gia đình gia giáo, từ nhỏ đã quản giáo cha anh rất nghiêm. Từ nhro cha anh đã dạy anh rằng làm người phải công bằng, đại trượng phu phải đầu đội trời chân đạp đất. Lúc ấy anh vẫn luôn tự hào về cha, hồi lớp 3 viết bài tập làm văn vẫn ghi “Cha tôi – người công bộc tốt của nhân dân”, đến năm lớp 5, bài văn đó vẫn được lấy ra làm mẫu cho đồng học.
Lớn lên một chút mỗi lần cùng bí thư đại viện đi đâu đều gọi xe đến đón, cha anh chỉ thản nhiên nói, “Đơn vị chỉ cách đây mấy trăm mét, đi bộ cũng được, gọi xe không phải chuyện bé xé ra to sao?” Mỗi người nhắc tới Dương tiên sinh đều vô cùng khâm phục. Trong lòng luôn tự hỏi tại sao một gia đình hoàn mỹ làm sao lại có thể phát sinh chuyện như vậy? Lúc mẹ gọi điện thoại bảo anh chuẩn bị sẵn sàng, anh còn như đang trong giấc mộ, không kịp chuẩn bị gì đã nhảy xuống nấm mồ này, cả đời không thể xoay người.
“Anh cần…” Anh nhìn cô thật sâu, “Hiểu Uyển, em đã làm rất nhiều việc cho anh rồi…”
Cô vịn vào giá sách, mặt gỗ trơn trượt dường như làm cho tay nàng chảy xuống, đối với anh mà nói, cô vẫn chỉ là người ngoài như trước. Không biết làm sao đành xoay người như không có việc gì đi ra, cuối hành lang là một khung cửa sổ hình vòm, ngoài cửa sổ có một ban công nhỉ, ánh sáng ngọc ngà buông xuống thấy được cảnh sông nước, mặt nước nhẹ nhàng phản xạ ánh tinh quang lấp lánh vào đáy mắt.
Những người xung quanh đều nói với cô, đẩy cửa đi ra ngoài nhìn xem thế giới bên ngoài có bao nhiêu điều tốt đẹp, sao lại tự đi khoá trái cánh cửa của mình? Nhưng họ không biết, khi yêu một người, cho dù có muôn vàn cái không tốt, trong lòng vẫn kiên định như rừng cây trên núi.
*****
Khu trung tâm CBD ở Thượng Hải, toà nhà cao cấp nhất là nơi tụ tập những công ty cao cấp nhất. Mà nơi làm việc mới của Dung Ý, CCN chính là nơi nổi bật nhất trong đó. Từ lúc bắt đầu học việc chỉ biết gật gật đầu, đến giờ cô đã thuần thục nghe nói chuyện deadline rất gấp cũng không đổi sắc mặt, đã hơn nửa tháng, nàng cũng đã quen thuộc với cấp trên cũng như bạn bè đồng nghiệp.
Hôm nay CCN mở cuộc họp tổng kết đại hạng mục các nàng vừa làm.
Kỳ thật nơi này chính là chỗ có thể đấu tranh anh dũng, chém giết giao tranh mấy chục giờ liên tiếp, sau đó lại có thể thần thái bay lên phất cao ngọn cờ cường giả. Ví dụ như hai tháng trước, từ Hương Cảng điều tới vị Vincent kia, không biết tiếng phổ thông, nói chuyện hỗn loạn lẫn lộn cả tiếng Anh, yêu thích công việc tươi cười ký hợp đồng, có thể vừa hạ cánh sau một chuyến bay quốc tế lại có thể chui vào văn phòng làm việc hơn mười tiếng, cuối cùng còn ra những deadline khiến mọi người tuyệt vọng, cũng chính là lãnh đạo trực tiếp của nàng. Tuy rằn