Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa
Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341904
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1904 lượt.
âm suối nước nóng xong, nàng chui vào trong đệm nằm im không nhúc nhíc, quả thực ngâm nước nóng có tác dụng rất rõ ràng, hoặc vì trong đệm thật sự ấm áp thoải mái, nàng cảm thấy chân tay nhũn ra không chút sức lực, mỏi mệt đều biến mất, một hồi đã ngủ say.
Nửa đêm mơ mơ màng màng tỉnh lại, sờ sờ bên cạnh vẫn thấy chút hơi ấm. Nàng nhìn theo ánh đèn ảm đạm ngó quanh quất, ban ngày đồ đạc trông tươi mát tự nhiên, gọn gàng thanh nhã lúc này lại thoáng lạnh lùng. Nàng sờ soạng lấy áo ngủ khoác lên người chui ra khỏi chăn, đi theo ánh sáng từ phòng tắm chiếu ra. Tuy rằng bên trong có tàn chướng thi thố nhưng vẫn nhịn không được lo lắng.
Càng đến gần, tiếng thở dốc càng vang lên rõ ràng, lòng của nàng cũng không thể khống chế mà run lên. Dưới ánh đèn tường nhu hoà, anh chống hai tay lên bồn rửa, bóng dáng in lên khung cửa giấy, cằm buông xuống, ngực phập phồng kịch liệt như đang chịu đau đớn vô cùng, ngay cả hô hấp cũng khó khăn.
Nàng chỉ nhìn chằm chằm chỗ cửa phòng tắm anh vừa ói ra, thật lâu sau mới tìm lại giọng nói của mình, gọi nhẹ, “Lý Tịch…” Chậm rãi áp chế run rẩy.
Người ở bên trong đóng vòi nước lại, điều chỉnh hô hấp rồi xoay người chậm rãi mở cửa. Anh chỉ mặc cái áo ngủ mỏng manh đã thấm đẫm mồ hôi. Nhìn thấy nàng mặc vội áo choàng, vẻ mặt lo lắng, anh cười cười chế nhạo nói, “Không có anh là trằn trọc không ngủ được sao?” Giống như phụ huynh giáo huấn đứa trẻ của mình, giọng nói yêu chiều.
Vẫn còn nói giỡn được sao, nàng nhẹ nhàng thở ra, vừa đi lên dìu anh vừa tức giận nói, “Em sợ anh mất tích, đến lúc đó chắc em phải bán mình để trả tiền thuê nhà…” Lúc chạm vào lòng bàn tay anh lại giật mình thảng thốt, bàn tay lạnh như băng. Ngẩng đầu nhìn anh một cái lại không biết nói gì.
Lại chui vào trong đệm, nàng trằn trọc, cơn buồn ngủ hoàn toàn biến mất, biết anh không thích người khác hỏi han thân thể mình, nhưng nhức nhối trong lòng vẫn lên tiếng hỏi, “Anh có phải là…” Nửa câu sau “không thoải mái” còn chưa kịp thốt ra, ngón tay lạnh lẽo của anh đã áp lên mắt nàng, bình tĩnh nói ngắn gọn, “Ngủ đi!”
Trong phòng chỉ nghe được tiếng lá phong xạc xào trong gió xa xa, nàng nằm sát lại gần anh, muốn đem chút ấm áp của mình truyền sang người lạnh băng bên cạnh.
Sáng hôm sau, trời mưa dầm dề, mưa bụi như sương như khói buông xuống tầng lá đỏ, tẩy sạch bụi trần, lại rực lên như lửa.
Điều Dung Ý lo lắng tối qua quả nhiên thành sự thực, Lý Tịch sốt cao nóng bừng rối tinh rối mù, nàng đã phải thay áo ngủ ướt đẫm mồ hôi cho anh đến 3 lần. Đành phải nhờ nữ chủ nhà gọi điện mời bác sĩ đến, tiếng Anh tiếng Nhật hỗn loạn cuối cùng cũng làm cho người ta hiểu được. Bác sĩ đến khám, cơ bản chỉ có bệnh nhân nói chuyện với bác sĩ, nàng nghe không hiểu, lại càng không biết nói gì. Chỉ là ngẫu nhiên nhìn thấy ánh mắt trách cứ của bác sĩ, vẻ mặt uỷ khuất cúi người tạ lỗi.
Cuối cùng tiễn vị bác sĩ tóc bạc trắng ra cửa, nóng nảy trở về nhìn kẻ vừa được tiêm một mũi kia, mặt tỏ ý giận, ái chà, còn khoan thai nhìn đống thuốc trước mặt không chịu động thủ.
“Bác sĩ nói gì vậy?” Nàng cầm thuốc nhét vào miệng anh, cố gắng lấy lại bình tĩnh.
“Đừng có mà bất mãn như thế…” Anh nhếch miệng trêu tức nàng, lại nhìn thấy nàng xé miệng túi thuốc trút vào trong chén. Nhìn bột thuốc màu trắng nhanh chóng hoà tan vào nước, anh rùng mình một cái, cười cười nhợt nhạt lấy lòng nàng, “Tối hôm qua bị cảm lạnh…”
Nàng không nói chuyện, lẳng lặng nhìn anh uống thuốc xong, đỡ anh nằm xuống, kéo chăn lên đắp cho anh, đang định đứng lên anh lại cầm tay nàng, hai mắt từ từ nhắm lại, “Đừng đi…”. Nàng kinh ngạc nhìn khuôn mặt anh vừa hạ sốt, sắc đỏ hồng nhạt dần, sau đó lại nói thêm, “Lúc nào đi thì đánh thức anh…”
“Vì sao?” Nàng buột miệng hỏi.
Anh lại mở bừng mắt nhìn nàng, sắc hổ phách mang theo tia thản nhiên, thật lâu sau mới khôi phục lại, cợt nhả nói, “Không cho em đi!”
Nàng bật cười, vỗ nhè nhẹ lên mu bàn tay anh đang nắm tay nàng, ánh mắt chăm chú nhìn anh dần dần rời đi. Nhìn ngoài cửa sổ xa xa từng cây lá đỏ sáng lạn nhưng bỗng nhiên tiêu tan mọi hứng thú, thở dài, thấp giọng nỉ non, “Liệu em có thể tìm thấy chìa khoá để mở ra không?”
Vườn trong đình viện thật sâu, tầm mắt lướt qua tường bao, ngắm nhìn cảnh sắc tinh xảo bên ngoài, hàng cây mùa thu vẫn xanh tốt, đường mòn phẳng lặng, tràn ngập vẻ đẹp tao nhã. Thủ đô của Nhật Bản có điểm khác biệt so với các thành thị khác, chính là vẫn còn lưu lại thật nhiều dấu vết lịch sử. Thế nên đi trên đường, vô tình nhìn thấy những cô gái bản địa mặc kimono truyền thống, hàm súc mà lại thướt tha, nàng cảm thấy như được quay về thời cổ xưa. Thật ra theo nhật trình của bọn họ thì sẽ đến đây từ tuần trước, nhưng bất đắc dĩ anh bị bệnh đến gần hai tuần lễ, Bắc Hải lại mưa dầm miên man, Dung Ý tự nhiên không có hứng thú đi du lịch
Anh bệnh mấy ngày nay, thiếu tiếng nói chít chít oa oa của anh, nàng càng trở nên trầm mặc, tự nhiên ngơ ngác sững sờ, thần du vạn dặm, xem ra nàng còn buồn bực giống bệnh nhân khó tính hơn cả anh. “Hôm nay trời đẹp quá, thích hợp đi dạo