Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi
Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341935
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1935 lượt.
phất mang theo ngọn lửa, đốt cháy từng tấc da thịt của nàng, luật động chậm rãi kéo nàng phối hợp cho mình tiến vào. Thân thể mềm mại mà ấm áp cỉa nàng hợp với sự cứng rắn của anh trở nên toàn mỹ. Cuối cùng hai người song song chìm nghỉm vào trong nước, ở trong nước quẩn quanh, cho đi, đòi lại, nhận lấy, giống như đang biểu diễn trong nước thực hiện những động tác yêu cầu cao độ. Nước bao quanh khiến cho những ngọt ngào đau đớn bình thường biến thành hưởng thụ cao nhất, lúc anh ở chỗ sâu thẳm trong nàng phát tiết, nàng chỉ có một cảm giác, cho dù là ở thiên đường hay địa ngục hay là nhân gian, nàng nguyện cùng anh tồn tại.
*****
“Cuối cùng hôm nay S&D đã xác định hoa rụng vườn ai, Đan Trữ đánh bại MRG cùng Tiêu Thị, hai công ty đầu sỏ, để giành chiến thắng. Cố phiếu của Đan Trữ ngày hôm nay đã tăng quá 34.2%…” Trên màn hình trong thư phòng hiện lên bình luận, các tin tức tài chính và kinh tế đua nhau đưa tin Đan Trữ thắng lợi, vừa mới nắm được hạng mục S&D, Dương Miễn bị phóng viên các tạp chí lớn tranh nhau mời phỏng vấn, trong sóng gió, nhất thời Đan Trữ nổi bật lên có một không hai.
Lý Tịch bình tĩnh dựa sâu vào sô pha, ánh sáng từ ti vi di động trên mặt, đen tối không rõ. Anh nhìn bàn cờ bên cạnh sắp đầy quân trắng quân đen, thật lâu sau không hạ quân cờ xuống, mấy ngày hôm trước tiện tay bày ra nước cờ tàn, khi đó nắm quân trắng, luôn nghĩ rằng không thể nào thua. Đánh cờ một mình là do ông ngoại dạy anh, “Tâm của chính mình còn khó đoán hơn tâm của người khác. Cháu chỉ cần biết bản thân mình muốn cái gì, những gì người khác muốn đều không còn quan trọng.” Khi đó anh còn nhỏ, cái hiểu cái không nhưng cũng không muốn biết. Hiện tại ngẫm lại, tự nhiên lại không khỏi nhớ đến chuyện xưa.
Có tiếng bước chân khe khẽ tới gần, anh hơi hơi ngẩng đầu, Dung Ý mới từ phòng tắm đi ra, cả người vẫn còn bốc hơi, tay cầm khăn mặt đến gần anh, “Tóc còn ẩm ướt, cẩn thận kẻo cảm lạnh.” Ngồi xuồng ghế bắt tay lại để anh nhẹ nhàng lau tóc cho mình, ánh mắt xẹt qua Dương Miễn một thân tây trang trên ti vi, vẻ mặt đắc ý khi ký được hợp đồng, hơi hơi thoảng qua liền quên đi, biết anh còn công việc cần xử lý liền nói, “Em đi xuống uống sữa, lúc đi lên phải thấy anh ngoan ngoãn nằm trên giường rồi đấy…”
Anh hít hà hương thơm ở cổ nàng, xấu xa hỏi, “Muốn cởi sạch quần áo hay không?” Nàng bướng bỉnh cắn cắn vành tai của anh rồi mới đứng lên đi ra ngoài.
Di động rung rung, anh nhìn màn hình, “Đến hôm nay ngừng kí kết với bao nhiêu ngân hàng?”
“Trước hết đừng gây động tĩnh gì ở bên kia…”
“Ngày mai mời phó giám đốc Triệu một bữa… Đến lúc đó rồi nói sau.”
Nội dung cuộc gọi thật ngắn gọn, mà tay anh lại vô tâm nhấc một quân cờ đen đặt xuống bàn cờ. Chuẩn bị đứng lên lại thấy di động rung lần nữa, lần này không nhìn màn hình mà mở máy nghe luôn, nghe được giọng của đối phương cũng không có nửa điểm khác thường.
“Dương tổng?” Giọng cao lên vài phần, giống như có chút kinh ngạc, không biết đối phương nói gì mà trên mặt anh chỉ thấy ý cười.
“Đương nhiên là sẽ tới, Đan Trữ danh tiếng lẫy lừng, còn mong được Dương tổng giới thiệu cho vài vị khách tham dự yến tiệc đêm đó.” Sau đó anh chỉ cầm di động, một tay gác lên thành ghế, lẳng lặng nghe Dương Miễn ở bên kia không biết nói cái gì, khoé miệng giơ lên tạo ý cười vô danh. Lúc Dung Ý đi lên lầu tiến vào chỉ nhìn thấy sườn mặt của anh, anh lại không lên tiếng, nghĩ đến anh vẫn đang ngẩng đầu không biết suy nghĩ cái gì, tức giận nói một câu, “Đã khuya rồi, Lý cục cưng, ngoan, nhanh đi ngủ đi…” Hai chữ “cục cưng” kia còn kéo thật dài, mang theo nũng nịu.
Anh giương mắt nhìn nàng, nói vào điện thoại, “Dương tổng đêm nay thật cao hứng, chúc ngủ ngon e rằng không thích hợp, vậy hẹn gặp lại.” Tắt máy xong liền hiện ý cười trong suốt nhìn Dung Ý sa sầm mặt, “Em vừa bảo gì anh?”
“Sao anh không bảo em rằng anh đang gọi điện thoại?” Vẻ mặt nàng ảo não, trời ạ, vừa rồi nàng nói những câu như vậy, người ngoài nghe được sợ là cả người nổi da gà.
“Anh lại chưa nói là không gọi điện thoại, em cũng có hỏi anh có gọi điện thoại hay không đâu… Nhanh lên, nhắc lại lời em vừa nói đi nào.”
Dung Ý bị hắt một gáo nước lạnh, khịt khịt mũi, quay đầu trở về phòng, không thèm để ý đến anh. Chỉ còn lại mình Lý Tịch vẫn ồn ào, “Ai da, em quăng cục cưng ở trong này để đi ngủ một mình sao?” Nàng vẫn không để ý đến anh như cũ, lại nghe anh nói tiếp, “Ai da, anh không đứng lên nổi…” Đòn sát thủ vừa ra, Dung cô nương dù đang tức giận vẫn phải quay đầu lại.
Dương Miễn nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời tối đen như động sâu không đáy, bên tai vẫn quanh quẩn giọng nói vừa rồi, anh làm sao có thể không nhớ rõ giọng của người đó chứ, làm sao có thể quên người con gái đã khắc ghi trong lòng? Người con gái ấy đêm nay ngủ cạnh một người đàn ông khác, gọi tên của người đàn ông khác… Bàn tay nắm chặt điện thoại, gân xanh nổi lên trên trán, khoé miệng thoáng ý cười âm trầm, thật lâu sau mới dùng toàn lực ném vào tường, vỡ vụn.