Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341934
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1934 lượt.
> Mùa đông, ánh mặt trời buổi trưa đột ngột mọc lên vẽ những hình thù kỳ quái ở tường ngoài, anh lười nhác cất bước tự nhiên đi vào quán café, chỉ thấy bên trong một cảnh thanh bình, sắc trắng tinh khôi, trang trí kiểu hiện bằng những đường cong lưu loát. Từ xa nhìn lại bàn sát cửa sổ thấy Dung Ý đang tựa cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, khoé miệng không tự giác mà cong lên.
Nàng ngẩng đầu thấy anh, hiểu ý gật gật đầu, người vừa tới chưa ngồi xuống đã lên tiếng xin lỗi, “Sorry, tắc đường quá nên tôi đến muộn.” Vincent mặc bộ trang phục nhẹ nhàng, cả người toát ra khí chất nam tính nóng cháy.
“Không sao, tôi cũng vừa mới tới.” Nàng mỉm cười, mặt mày trong suốt, thuận tay rút tập văn kiện trong túi xách ra đưa cho anh. Thật vất vả mới có được dịp cuối tuần không phải tăng ca, vậy mà tối qua boss đại nhân lại gửi cái email yêu cầu tập hợp tư liệu hạng mục gần nhất đưa đến, nàng mất gần cả buổi sáng để sửa sang lại. Làm xong chỉ mặc quần bò cộng thêm áo khoác dài liền nhanh chóng đi ra, thậm chí không cả chải lại đầu, đội một cái mũ len lên trên, lại đeo kính mắt bình thường, trông chẳng khác gì một cô nữ sinh. Kỳ thật chức vụ trợ ký không lớn cũng chẳng nhỏ, vị trí lại cực kỳ vi diệu, đi theo bên cạnh thủ trưởng, mọi văn kiện quan trọng đều qua tay, không được phép có bất cứ sai sót gì, cực kỳ thử thách năng lực của người ta, đối với nàng mà nói có thể xem như một cơ hội để rèn luyện bản thân.
Anh liếc liếc mắt qua tập văn kiện dày cộp trên bàn, lại nhìn nàng qua cặp kính đen, ánh mắt thản nhiên thanh ảnh, cười cười nói, “Em luôn khiến cho người ta kinh ngạc, luôn không giống với những người phụ nữ khác ở đây.” Sửa sang lại nhiều chi tiết như vậy, anh nghĩ nàng chắc phải đến thứ hai mới có thể dưa cho anh, không ngờ qua một đêm nàng đã hoàn thành.
Nàng đưa tay đẩy gọng kính lên, nhướng nhướng mày, phụ nữ ở đây, là đang nói đến chỗ nào, Thượng Hải, Singapore, Hương Cảng, Đài Loan…? Theo cách nói của Cổ Duyệt là những kẻ di dân hình thành một “Thế lực ngầm”, mang theo cảm giác về sự ưu việt không ai sánh nổi, địa vị cao sang, giống như Lão phật gia vậy, vênh mặt hất hàm sai khiến người khác. Không khỏi bật cười hỏi nửa đùa nửa thật, “Chẳng lẽ tôi giống như nông dân vậy sao?” Hàng ngày làm việc, nàng cũng giao tiếp nhiều với anh, dần dần có thể vứt bỏ cấp bậc cao thấp để bắt đầu nói chuyện vui đùa, khiến cho toàn bộ đồng nghiệp nữ trong nhóm kinh ngạc.
Vincent đành phải nhún nhún vai tỏ vẻ không sao cả, hơi thất vọng nhìn nàng dõi mắt ra ngoài cửa sổ, ánh mắt toát ra vẻ ngây thơ, chỉ cười mà cho qua, “Cảnh xưa vẫn vậy, người cũ đâu còn…” Lời nói trong đầu giữ lại, có chút thất vọng.
Nàng mỉm cười cáo từ, đi ra cửa quán café. Ánh nắng chiếu lên thân xe đen bóng, phản xạ lại chói sáng khiến người ta không mở được mắt ra, ngẩng đầu nhìn người đang dựa vào thân xe, khuôn mặt sáng ngời. Ánh mặt trời bao vây quanh anh, sắc vàng óng ánh lung linh, thấy rõ ràng từng đường nét đôi môi đang cong lên, không chút để ý khẽ cười mang theo điểm tà tứ. Ra khỏi cửa nàng chạy chậm qua, khăn len quàng cổ hơi hơi giơ lên, “Còn tưởng anh chưa rời giường chứ?” Trong không khí lạnh lẽo, hơi thở như màn sương màu trắng trước mặt, xì xì.
Tối qua anh mở camera họp trực tuyến đến tận hơn 5h sáng, nàng khi đó đang mơ mơ màng màng ngủ, mắt cũng không mở ra, chỉ biết là anh thật cẩn thận chui vào trong chăn, nàng theo bản năng xoay người ôm lấy thân thể hơi lạnh kia. Buổi sáng, lúc chuông đồng hồ báo thức vang lên, nàng vẫn mơ màng đang định xốc chăn lên ra khỏi giường, cánh tay từ phía sau lại vòng qua kéo nàng vào trong ngực, nàng không thể nề hà cười cười, chờ tay anh thoáng lơi lỏng mới nhẹ nhàng bỏ ra. Chưa kịp rời khỏi lại bị anh ôm chặt, nàng giật mình hoảng hốt giãy ra, vốn đang sợ đến phát bực, nghe được anh lầu bầu, “Ngủ thêm 1 lát nữa đi…” Quay đầu nhìn anh nhíu mày cố gắng mở mắt ra mà chỉ ti hí được 1 chút, hàng lông mi khẽ lay động, lòng nàng lại mềm đi, sờ sờ mái tóc mới cắt mấy hôm trước của anh, sạch sẽ, gọn gàng như nam sinh vậy. Lại đợi thêm nửa tiếng chờ anh hoàn toàn ngủ say mới thật cẩn thận đứng lên, thu hình ảnh của anh vào trong đáy mắt, thở dài, cho tay anh vào trong chăn rồi dém góc chăn lại.
“Dậy lâu rồi, mới từ công ty tới…” Anh cười cười mở cửa bên ghế phụ, hơi cúi mình đưa tay mời nàng lên xe, thoạt nhìn thấy tâm tình hôm nay thật tốt, ánh mắt tao nhã.
Nàng híp mắt đánh giá anh, “Bác sĩ bảo anh đeo giá được khi nào? Tự anh lái xe tới sao?” Thấy trọng tâm của anh đều nghiêng về bên trái, cái xe phía sau thu hút ánh nhìn, người này cảnh này quả thực khiến cho người ta tưởng rằng ai đó đang chụp ảnh ngoại cảnh của thần tượng.
Anh vờ không để ý đến sự lo lắng của nàng, kéo nàng vào lòng, cúi đầu nhẹ giọng nói bên tai nàng, “Bác sĩ cũng dặn dò không được vận động kịch liệt, là do ai đó mỗi ngày đều quấn quýt lấy anh cả đêm…” Giọng của anh đầy vẻ lưu manh, hơi ấm nhè nhẹ phun bên cạnh làm cho mặt nàng đỏ ửng đến tận mang tai. Anh trêu chọc mọi người chẳng phân biệt trường hợp, nhưng nàng vẫn