Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tích Ý Kéo Dài

Tích Ý Kéo Dài

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341940

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1940 lượt.

ào trong ly rượu, nhìn trái anh đào đỏ tươi chìm xuống bám đầy bọt màu phấn hồng nổi lên thật là đẹp đẽ, ánh mắt yên lặng nhìn đám bọt bay lên rồi tan vỡ, chút xao động đều ánh vào đáy mắt. Bên cạnh sô pha hơi hơi lõm xuống, “Suy nghĩ gì vậy?” Lý Tịch tuỳ ý ngồi xuống bên cạnh chạm vào khuỷu tay nàng, kỳ thật sô pha này không cứng, anh lại như không xương cốt dựa vào nàng, ngọn đèn u ám rớt xuống thái dương của anh, tản mát ra ánh sáng ôn nhu mờ nhạt.
“Cười ngây ngô…” Nàng uống một hơi cạn ly rượu, nhón hai ngón tay lấy trái anh đào đưa lên miệng anh, anh nhíu nhíu mày, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn nghe lời phải ăn. Anh có bệnh sạch sẽ, tất nhiên nàng biết, nhưng nữ nhân luôn có trò đùa dai như vậy, nhịn không được ý thích phá bỏ thói quen của anh, lấy việc khiêu chiến với quyền uy của anh làm vinh dự. Nàng nhìn biểu tình biến hoá trên mặt anh, thấy tâm tình tốt mới hỏi, “Sao anh lại qua bên này?” Vừa rồi anh đi qua chào hỏi vài người bên cạnh, đàn ông luôn hình thành một thế giới riêng, huống chi nàng lại không quen biết hết bọn họ nên lấy cớ đi tìm đồ uống để tách ra.
“Bọn họ đầy mùi khói, không giống như em…” Nói xong chui đầu vào gáy nàng, không có động tác gì, chỉ là nhẹ nhàng hít ngửi. Nàng không cho là đúng, vừa rồi từ xa nhìn thấy mấy người cầm xì gà, vì anh mà đã cất đi rồi, nàng xa xa nhìn đến cũng thấy buồn cười.
Ngón tay của anh hơi khô lạnh chạy trên bộ lễ phục tơ lụa bóng loáng màu sâm panh của nàng, không biết vẽ nên đồ án gì mà làm cho trái tim nàng run lên từng đợt. Kỳ thật đêm nay nàng chỉ mặc bộ lễ phục này cũng khá kín đáo, nhưng ở bên cạnh anh lại thấy mình giống như bị bác quang quần áo, người đàn ông này quen thuộc từng chỗ nhạy cảm cũng như điểm hưng phấn của nàng.
Anh tinh tế cắn cắn làm cho nàng cảm giác chính mình giống như đang từng bước tiến vào lòng núi lửa, cúi đầu rên rỉ một tiếng rồi đầu lưỡi tham tiến vào miệng anh nhiệt liệt đáp lại, lúc lơ đãng giương mắt lên đột nhiên cảm giác được có ánh mắt đang phóng tới bên này, chỉ thấy Dương Miễn ở xa xa đang trả lời phỏng vấn của tạp chí, ánh mắt lạnh lùng quét quanh bọn họ một vòng, nàng dùng chút lý trí còn sót lại ghé vào tai anh nói, “Ở đây có nhiều người nhìn…” Không quá tự nhiên nhẹ nhàng giãy mở ra, vén lại mái tóc đã bị lơi lỏng.
Anh vốn chỉ định trêu đùa nàng, không ngở lại ở trong này biểu diễn màn vành tai chạm tóc mai cho người ngoài xem như thế, chỉ đến khi xoay người dựa vào lưng ghế nhìn thấy Dương Miễn từ xa giơ ly rượu hướng về phía bọn họ thăm hỏi, ánh mắt nghiêm nghị vài phần, sắc mặt cũng không thay đổi nâng chén lên tỏ vẻ hiểu ý. Anh lại hưng trí hỏi, “Đêm nay đại lão bản của em cũng đến đây, không định đi qua chào hỏi sao?” Anh hất hàm về phía tổng tài CCN Trung Quốc đang tán gẫu với Đan Hiểu Uyển ở phía ngoài, không hề lưu ý đến Dương Miễn.
“Em biết anh ta, nhưng anh ta không cần thiết phải biết em, làm gì phải khiến cho người ta cảm thấy mình cố ý muốn xun xoe đâu?” CCN Trung Quốc phân công theo nghiệp vụ thành nhiều khi khác nhau, tổng tài đại nhân ở tổng bộ tại Bắc Kinh vài ba tháng mới đến bên này một lần, đối với anh ta mà nói, các nàng có lẽ cũng chẳng khác biệt gì với mấy a di quét rác đổ rác a. Đảo bắt lại thấy một thân ảnh quen thuộc, thấp giọng than một câu, “Vincent…” Vincent cũng thấy nàng, mỉm cười từ xa, nàng gật đầu đáp lại, sau lại thấy nghi hoặc sao anh ta lại ở chỗ này? Theo đạo lý thì một chủ quản bình thường như vậy không có cơ hội để bồi đại boss tham dự yến hội Như Vân toàn các nhân vật nổi tiếng này.
“Người lãnh đạo trực tiếp của em xem ra cũng rất lợi hại, có lẽ sẽ nhanh chóng được thăng chức thôi.” Anh ngữ điệu thản nhiên nhìn về phía nàng vẻ mặt đã hết kinh ngạc, biểu tình kiểu “Không quan hệ tới em”, làm như vui mừng, cũng hình như có điểm cảm khái, thầm nghĩ khi nào có thể thay người kia đặt mình vào trong đó.
Lý Tịch tuy rằng không phải chủ nhân của yến hội, nhưng ở trường hợp này hôm nay cũng là đối tượng được mọi người truy tìm, hai người chỉ đợi trong chốc lát, Hứa Tuấn Hắng đi tới cúi đầu nói gì đó, ánh mắt của anh liếc qua đám người đang đứng nói chuyện với nhau bên tấm màn trướng màu đỏ sậm, khoé mắt thoáng tia hưng trí nhíu nhíu, khẽ vuốt mặt nàng nói câu, “Anh qua bên kia tiếp đón vài người…” Liền rời đi.
Trong phòng rửa mặt treo nhọn đèn thuỷ tinh tối màu mang phong cách Paris thế kỷ 18, lại treo bức tranh lớn phong cách thế kỷ 14 chiếm gần hết mặt tường. Để ánh mắt có chút thần thái, nàng đứng trước gương tự điều chỉnh bản thân, ánh mắt to vô tội tĩnh lặng, cố gắng tăng thêm sức sống. Kỳ thật nàng không thích giao tiếp nhiều, không giống Jenny lúc nào cũng mang phong cách phương Tây “party animal”, nàng tình nguyện ở nhà. Bên ngoài rượu ngon giai nhân, oanh ca yến hót, thế giới phù hoa đẹp không sao tả xiết có khoảng cách quá lớn so với thế giới của nàng. Cổ Duyệt luôn chê cười nàng sao không nắm lấy cơ hội để tạo dựng mối quan hệ tốt, giống như lão Phật gia vậy, dựa vào danh hiệu “Bạn gái của ai đó” cũng không thiếu cơ hội có được những công việ