Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341943
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1943 lượt.
ột chút, tôi tuyệt đối không có ác ý, chỉ là…”
“Chỉ là cái gì? Chỉ là cảm thấy người phụ nữ như tôi đặt tên mình bên cạnh bọn họ là có thể nâng cao một bước, tôi có thể có cơ hội vào làm việc ở CCN, làm cấp dưới của anh, đều là vì làm “Ngủ mỹ nhân” mà được sao?” Khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng của nàng lấp lánh dưới ánh đèn, những lời như vậy nàng nói ra không có mùi thuốc súng, chỉ có chút cúi đầu thở dài.
“Không phải, năng lực công tác của em đủ làm cho tôi tin phục, cho dù lúc trước có chút thành kiến đối với em, nhưng không thể không thừa nhận lúc trước thật là nhìn lầm người.” Anh và nàng là loại người giống nhau, vì mục tiêu của mình mà không ngừng cố gắng. Hơn nữa anh có một loại trực giác, một ngày nào đó nàng sẽ giữ vị trí quan trọng ở CCN.
Nàng cảm thấy buồn cười, nhìn ánh mắt nhấp nháy chân thành tha thiết của anh, nghe được thủ trưởng khen ngợi mình như vậy, có phải nên có cảm giác lâng lâng hay không? “Tôi cố gắng làm việc cho anh xem quả là có tác dụng…” Nàng thừa nhận lúc trước sở dĩ liều mạng chứng minh bản thân phần lớn là vì anh coi thường nàng.
Mua mười đồng hạt dẻ, nàng bỏ cả bọc giấy vào trong túi áo khoác may thủ công ở Anh quốc của anh, cảm thấy anh thoáng giậm chân giận dữ, nhưng cảm giác ấm áp dễ chịu gần với cơ thể thật đúng là thoải mái. Kỳ thật hạt dẻ rất ngon, hạt nhỏ đều, dùng móng tay tách nhẹ là mở ra, còn phát ra tiếng xì nhè nhẹ, lớp da màu vàng sậm, vừa mềm vừa ngọt, nàng đưa lên miệng anh, anh cười nhẹ nhàng lắc đầu.
“Giả bộ đứng đắn, em không tin anh chưa từng ăn ở quán ven đường.” Nàng vừa say mê ăn, vừa chém tay vào không khí nói chắc nịch.
“Thật ra là đã từng ăn… Trước đây ở ngõ nhỏ bên cạnh trường học có một ông lão bán niêm cao, dùng xe đạp để chở một cái tủ kính, bên trong có từng chiếc niêm cao xếp ngay ngắn. Anh còn nhớ rõ bên trong nhân đường, ăn vào vừa lạnh, vừa mềm lại vừa dai.” Đó là khi tan học anh lén cùng Hứa Tuấn Hằng trốn đi ăn, cảm giác vô cùng mới mẻ mà kích thích.
Nàng thích nghe anh nhẹ nhàng kể chuyện ngày xưa, hai tay đút vào túi áo anh, tiến lên trước một bước nói, “Hôm nay, em xin lỗi… Em chỉ là không muốn gặp bọn họ.” Ánh mắt nàng nhìn anh áy náy.
Anh cúi đầu hôn nhẹ lên trán nàng, “Đã tiến bộ nhiều rồi…” Trầm ngâm chốc lát lại mở miệng nói, “Chỉ có điều anh không hy vọng em để ý đến bất cứ ai, chỉ đến khi nào em hoàn toàn không ngần ngại xuất hiện cùng một chỗ với người nào đó, mới là thực sự buông ta.” Anh nói lưu loát mang theo cả sự chờ mong hay là cường ngạnh.
“Anh có phải cũng quá độc đoán rồi hay không?” Nàng bật cười nhìn ánh mắt thẳng thắn thành khẩn của anh, tiến vào trong lòng anh nói, “Em chỉ muốn về sau không xuất hiện cùng nhau nữa là tốt rồi…” Dù sao cũng không có khả năng hết yêu trở thành bạn, rõ ràng là hoàn toàn không có chút liên quan nào sẽ tốt hơn.
“Sao nghe như có cảm giác cả đời không qua lại với nhau ấy nhỉ? Như vậy cũng quá vô tình đấy.” Ánh mắt anh hiện lên một tia cảm xúc khó gọi tên nhưng mau chóng chìm mất, muốn thực sự cả đời không qua lại với nhau, trò chơi sẽ không còn thú vị.
“Cả đời không qua lại với nhau càng tốt…” Nàng thấp giọng nỉ non, mặt sát vào ngực anh lắng nghe nhịp tim quen thuộc ở nơi đó, chỉ hi vọng hết thảy bình an, vô ba vô lan.
Trên con phố Trường An thẳng tắp, hai bên đường ánh đèn rực rỡ như ngọc minh châu sắp xếp chỉnh tề thành hàng ngay ngắn, trải dài tít tắp. Lý Tịch chợt tỉnh lại có chút giật mình, ngồi xiêu vẹo ở ghế sau xoa xoa khoé mắt, nhìn đèn xe phía trước như dòng sông lũ lượt chảy qua, vừa rồi bị một đám người vây quanh chúc tụng, lúc này hơi thở đầy mùi rượu xông lên làm cho anh cảm thấy vô cớ phiền lòng. Giữa mùa đông, cả thủ đô đều bao phủ bởi băng tuyết trắng xoá, xe đã rẽ vào con hẻm nhỏ, mấy người lính gác đứng ven đường thở ra hơi trắng xoá sương mù, tiếng bánh xe lăn qua tuyết nghe rõ bên tai.
Anh giương mắt nhìn nhìn cảnh sắc quen thuộc xung quanh, cau mày nói với lái xe, “Đi về nhà trọ ở Thành Đông.” Một thân đầy mùi rượu thế này mà vào cửa, chắc chắn không tránh khỏi bị trách mắng.
“Nhưng Lý tiên sinh nói…” Giọng của lái xe rất thấp, nhưng vẫn kiên định, ở bên canh Lý Triều, mọi người đã sớm quen thuộc tính tình của anh ta, cho tới bây giờ đều nói một là một, nói hai là hai, cho dù vui hay buồn cũng không ai dám làm trái ý, không khác nào tính cách của lão gia tử nhà anh. Lý Tịch tuy rằng chán nản vẫn có chút bất đắc dĩ cười cười, tự nhiên có cảm giác sau khi trở về sẽ rơi vào tình trạng “Bởi vì dao thớt, ta vì thịt bò”.
Bên hồ, hàng liễu mong manh lay động trong gió lạnh, ở nhà trệt của tiểu viện, lại là lúc thanh tĩnh giữa đêm khuya nhưng vẫn kinh động đến người trong nhà. Lúc anh xuống xe, hơi rượu bốc lên chếnh choáng, phải vịn vào cửa xe mới đứng vững, nhìn thấy mẹ vẻ mặt ngái ngủ khoác áo khoác dài đứng ở hành lang, không khỏi áy náy, mở miệng hỏi, “Mẹ, sao mẹ lại ra đây? Đêm lạnh thế này, mẹ mau về phòng ngủ đi.”
Không biết là gió lướt qua làm giọng anh trở nên mơ hồ, hay là vì anh dẫu say chếnh choáng vẫn còn dẻo mi