XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tích Ý Kéo Dài

Tích Ý Kéo Dài

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341950

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1950 lượt.

c dĩ đau đớn. Nhưng cũng chỉ trong nháy mắt hoảng loạn, lại không biết mở miệng như thế nào, nên nói gì với anh, cho nên câu nói “Vờ như không thấy” áp dụng vẫn là phù hợp nhất, tương cứu trong lúc hoạn nạn không bằng tướng quên cho giang hồ.
Vẫn là Dương Miễn đang ngả người dựa vào tường mở miệng trước, “Những thứ mẹ anh đưa cho em, hãy trả lại choa nh.” Khẩu khí không tốt lắm, không có tác phong quy củ thường ngày, thanh âm khàn khàn, hơi thở nồng nặc mùi rượu.
Nàng cau mày theo bản năng, “Làm sao tôi có thể mang theo những thứ đó chứ? Anh…” Lại không ngờ Dương Miễn lại đưa tay về phía nàng, bước về phía trước, nhưng cánh cửa đang từ từ khép lại bất ngờ đập cả vào người.
Lúc ở trong phòng khách sạn giúp anh cởi bỏ đống quần áo ẩm ướt trên thân thể nóng bỏng, nàng tỏ vẻ xem thường, đây là loại tình huống gì chứ, sao những cảnh chỉ có trong phim lại rơi xuống đầu nàng thế này. Vốn đang định tìm điện thoại di động của anh để gọi người đến đón về, nàng cho tay vào túi quần, ngoài chìa khoá xe cùng một bao thuốc ướt sũng thì chẳng có gì khác. Thanh toán tiền khách sạn, đổi quần áo ướt cho anh, xem như đã hết lòng quan tâm giúp đỡ. Vừa rồi nàng vội vàng gọi điện cho Vincent không kịp giải thích gì đã nói phải đi trước, nàng sợ bọn họ lo lắng, thầm nghĩ phải mau chóng trở về.
Trước khi đi, nàng lại nhìn thoáng qua người đang nằm thở đều đều trên giường, cằm dường như lún phún mấy sợi rau. Mi này, mắt này vẫn là thứ nàng đã trăm ngàn lần sờ qua trước kia, nhưng giờ nàng lại cảm thấy tuyệt đối xa lạ. Loài người quả thật là sinh vật kỳ lạ, nàng chấp nhất suốt mười năm trời, kết quả là đã không cần nữa. Thở dài, không muốn suy nghĩ nhiều quá, lúc xoay người bước cổ tay lại bị giữ lại, nhẹ nhàng, sợ giống như giấc mộng.
Miễn cưỡng ngồi vào sô pha, trong lúc nửa tỉnh nửa mơ nàng cảm thấy có người nhẹ nhàng vuốt ve hai má của mình, ngứa ngứa lại thực thoải mái, đầu nàng gối trên một vật mềm mại, chậm rãi mở mắt ra, lười nâng người dậy. Ti hí mắt nhìn Lý Tịch đang tươi cười phía trên tỏ vẻ vô tội, “Ai bảo rằng sẽ ở nhà chờ em?” Tay giơ lên nhéo nhéo hai má của anh, làm bộ giận dỗi gằn từng chữ.
“Không phải anh chuộc lỗi đây sao?” Vỗ vỗ chân trái nàng đang gối lên, lại cười cười không có gì tốt đẹp, vừa rồi nàng ngủ anh không dám cử động, hiện tại đã tỉnh, rõ ràng muốn giở trò, nhất thời không đứng yên.
“Em muốn ngủ…” Nàng xoay người, mặt hướng về phía bụng của anh, ngửi hương thơm quen thuộc trên quần áo của anh, an tâm lại thoải mái.
“Đi tắm rửa rồi về phòng ngủ.” Anh nhéo xoay của nàng vòng tai, lại phát hiện đôi khuyên tai một bên còn một bên không thấy đâu. Nàng cũng đã nhận ra, sờ sờ vành tai trống trơn bên trái, cau mày. Đôi khuyên tai nàng mua hồi cùng anh đi Nhật Bản, là khuyên tai bằng ngọc trai đen tinh xảo, khéo léo, người bán hàng còn giúp nàng khắc lại ký hiệu riêng ở chỗ nối. Lập tức ngồi dậy quay trái quay phải để tìm, vẻ mặt buồn rầu, không biết là rơi đâu mất.
“Quên đi, lúc khác mua lại một đôi giống hệt như thế.” Anh ôm nàng, nhẹ nhàng cắn cắn vành tai của nàng, khiến cho thân thể nàng bất giác run lên, giống như bị điện giật.
“Vẫn không giống, đôi này là chúng ta cùng nhau mua.” Nàng hết hi vọng tìm kiếm, cũng không biết có phải vừa rồi rơi ở trong xe hay không. Anh ôm lấy nàng đặt lên đùi trái, nàng sợ tới mức cơ hồ muốn nhảy dựng lên, nhăn nhó xoay xở muốn thoát khỏi vòng tay của anh.
“Đừng có lộn xộn….” Đại sói xám có chút tức giận.
“Em ngồi vào chân anh…” Tiểu bạch thỏ nơm nớp lo sợ trả lời.
“Chân của anh rất tốt.” Đại sói xám khoé miệng co rúm, vẫn kiên nhẫn dỗ dành nàng.
“Vốn chỉ có một chân tốt, giờ ngồi lên nhỡ hỏng mất thì làm thế nào?” Tiểu bạch thỏ không nhìn sắc mặt người kia vẫn tiếp tục nói thầm.
“…”
Trong phòng tắm, hơi nước bốc lên làm lỗ chân lông nở ra thật thích khiến nàng thoải mái cơ hồ muốn rên rỉ, ngay lúc đang nhắm mắt tiếp tục hưởng thụ, sắp ngủ mất đến nơi, bồn tắm rộng lớn đột nhiên hẹp lại, mực nước vốn chỉ tới bả vai nàng nhanh chóng dâng lên làm cho nàng phản xạ có điều kiện ngồi bật dậy. Nhìn Lý Tịch thản nhiên tự đắc nằm ở bên cạnh nàng, “Không phải anh vừa tắm rồi sao?” Còn đến tranh giành nữa, khó có thời gian được độc hưởng một mình, người nào đó bộ dáng cực không hài lòng.
“Ai bảo tắm rồi không được tắm lại?”
“Nhưng mà chật…” Nàng trợn mắt nói dối, đây vốn là bồn tắm đôi rất lớn.
“Để ngày mai đổi cái khác to hơn…” Anh không cho nàng cơ hội dong dài, trực tiếp che miệng của nàng lại. Hai tay lại du lịch khắp nơi trên thân thể trắng mịn của nàng, đầu ngónt ay xẹt qua những chỗ mẫn cảm khiến nàng run người, “Có nhớ anh không?” Tiếng nói ngọt ngào mang theo vẻ mê hoặc cực độ.
“Không nhớ anh…” Nàng âm thầm đắc ý còn chưa kịp cười đã vì kỹ xảo lay động của anh mà chuyển thành khóc nức nở nói, “…mới là lạ! Lúc nào cũng nhớ, phút nào giây nào cũng muốn…” Có điểm buồn nôn, có điều không trách được nàng nói năng tiền hậu bất nhất, thật sự người này rất đáng giận.
“Ngày mai, ngày kia đều là của anh, được không?” N