Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tích Ý Kéo Dài

Tích Ý Kéo Dài

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341807

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1807 lượt.

ng mở cửa xe.
Vừa lên xe, di động của anh đã vang lên.
“Lý nhị, cậu ở đâu?” Hứa Tuần Hằng hơi nhảy nhót, giọng Bắc Kinh rõ ràng, giờ phút này đang hưng phấn, đặc biệt hăng hái, biết tên kia mới qua Singapore nên gần như chắc mẩm câu trả lời.
“Sân bay thủ đô”, cảnh vật ngoài cửa sổ lướt qua, nhìn xem có vẻ phiền chán, anh điều chỉnh ghế ngồi, ngả ra sau nhắm mắt lại.
“Không phải cậu mới vừa ở Singapore sao? Như thế nào đã về Bắc Kinh rồi? Không phải cậu tình nguyện cống hiến cho ngành hàng không đấy chứ?” Họ Hứa kia vốn dẫn theo hai đại khách về Singapore, đang định rủ Tịch Thiếu đi tẩy trần.
“Vô nghĩa, cha tôi mấy hôm trước cho người gọi tôi về.” Anh lơ đãng trả lời.
“Sao lại thế?” Nghe giọng anh trả lời không kiên nhẫn, Hứa Tuấn Hằng tự nhiên biết hiện tại không phải lúc nói đùa.
Ngón tay vuốt ve hoa văn tinh tế trên sô pha, thật lâu sau mới nhắm mắt mở miệng nói: ‘Tường ngăn hoa ảnh động, tất có người ngọc đến.”
Lúc ô tô vào cửa, trời đã tối đen, vòng qua hồ, qua cầu, lại vào cửa, qua một đoạn đường đại viện, từng hàng cây bách cổ thụ che kín bầu trời, một tiếng quạ khàn khàn chợt vang lên, sâu thẳm mà thần bí.
Vào trong viện, xe dừng lại bên cây liễu đại thụ, mấy tiểu viện sắp hàng từ bắc sang nam, cha anh sẽ ở tiểu viện phía nam, thật ra từ khi anh xuất ngoại mới chuyển sang bên này, anh ở đây tổng cộng thời gian cũng không quá 1 tuần. Ánh mắt hướng sang hàng lang gấp khúc phía đông, nhìn qua tiểu viện phía bắc, bao nhiêu năm qua không đặt chân đến đó, nơi chứa toàn bộ ký ức về thiên đường năm anh bốn tuổi, năm tháng đã xoá nhoà dấu vết lấy đi hết hơi ấm nơi bàn tay anh, giờ chợt trở nên lạnh lẽo.
Bước vào sân, tay phải phải nâng chân phải lên thì mới bước qua cửa tiểu viện được, chỉ thấy trong viện mấy cây hải đường nở rộ từng đoá hoa trắng muốt, rồi hồng nhạt, làm cho khoảng sân mang phong cách cổ xưa này có thêm không khí vui vẻ, phồn vinh, tràn đầy sức sống. Trong lòng vẫn còn nghi hoặc không biết hải đường được trồng khi nào, lại nghe thấy trên hành lang có tiếng sột soạt của quần áo, anh dừng gậy chống, điều chỉnh lại cảm xúc, ngẩng đầu nhìn cảnh yên bình, và khuôn mặt tươi cười đang tới gần.
“Mẹ!” Anh thu hồi biểu tình ảm đạm, cũng cười, dưới ánh đèn hành lang ánh mắt như đang đánh giá cảm xúc.
“Con vẫn còn nhớ rõ có người mẹ là ta nữa cơ đấy, đã bao lâu rồi không trở về hả?” Cảnh Thế Bình phụng phịu trách mắng anh, khoé miệng lại tự nhiên nhếch lên, đi đến gần quan sát anh 1 cách tinh tế, đau lòng cau mày, nắm lấy cằm anh, “Nhìn xem, con gầy đến mức ra bộ dáng gì thế này?”
Anh một tay ôm lấy eo bà, đột nhiên ghé sát mặt bà, vẻ mặt như thật nói: “Đừng nhúc nhích, mẹ, nhíu mày lại có thêm nếp nhăn đây này.” Ánh mắt mở thật to, giống như là có chuyện vô cùng nghiêm trọng.
“Không được câu nào đứng đắn cả.” Lại vẫn bị anh chọc cười toe toét, kỳ thật bà khoé mắt chỉ có vết chân chim rất nhỏ, lại chăm chỉ dưỡng da, sáu mươi tuổi rồi mà nhìn qua cũng chẳng khác bốn mươi tuổi là mấy. “Đi ăn cơm đã, hôm nay đúng lúc Phương Di làm món , con đúng là có phúc được hưởng.” Bà nhớ rõ trước đây anh thích ăn món này nhất, không cho anh đến gần nhà bếp anh vẫn vụng trộm trốn vào, sau lại bị cha nghiêm khắc răn dạy, thiếu chút nữa còn bắt anh chép phạt nội quy mới chịu bỏ qua.
“Ba con đâu ạ?” Anh nhỏ giọng hỏi.
“Triệu thường uỷ vừa đi, chắc giờ đang ở thư phòng.” Bà nhìn thoáng qua anh, nụ cười vụt tắt, lo lắng hỏi: “Có phải ở ngoài con lại gây hoạ gì không thế?”
“Mẹ, con đâu phải là trẻ con nữa, gây hoạ gì chứ?” Anh tức giận trả lời, cũng không muốn bà suy nghĩ nhiều, “Con chỉ là về thăm ba mẹ thôi, đúng rồi, gần đây anh con có về nhà không?”
“Ta cần con về hơn. Đứng đây lâu vậy rồi, đi ăn trước đi đã, chắc con đói bụng rồi, nhìn con mệt mỏi quá…” Tay lơ đãng mơn trớn đùi phải của anh, đụng tới vật cứng lạnh dưới lớp vải quần áo, lại không khỏi đau lòng đứng lên.
“Con tới thư phòng trước đã, nhưng mẹ đừng có ăn hết ma bơ cuốn nhi của con đấy!”
“Biết con thích ăn, mẹ đã dặn Phương Di làm cho con cả 1 bàn lớn rồi.”
“Chỉ có mẹ là hiểu con nhất.” Anh dang tay ôm mẹ thật chặt.
“Lớn đầu rồi còn làm nũng, không xấu hổ sao?” Biết anh từ trước tới giờ miệng lưỡi dẻo quẹo không đứng đắn, mặc dù nói thế nhưng vẻ đau lòng trên mặt lại biến mất không sót lại dấu vết.
Sâu phía trong sân là thư phòng của cha anh, hướng bắc, xây hình chữ nhật theo tiêu chuẩn Bắc Kinh xưa kiểu tứ hợp viện. Không gian yên tĩnh chỉ nghe được tiếng gió nhẹ lướt qua rừng trúc, lá cây chạm vào nhau nghe xào xạc. Vừa mới đến hàng lang bên dưới liền gặp thư ký của cha đi ra.
Anh gọi khẽ, “Lương thúc thúc”, ánh mắt hướng về phía cửa sổ thư phòng đang mở, hỏi dò tình hình. Ánh đèn trong viện xanh biếc phản xạ ánh sáng thật sâu.
Lương thư ký dừng lại bên cạnh anh, e ngại nói “Tự giải quyết cho tốt.” Ông cũng không dám nói thêm gì, chỉ có thể nhẹ nhắc nhở 1 câu.
Nhìn ánh đèn xanh biếc kia, anh thở dài, từ nhỏ đến giờ sợ nhất chính là cha, vì không lớn lên bên cạnh ông nên lúc nào c