Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341812
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1812 lượt.
ũng e sợ. Mới trước đây, mỗi lần anh về Bắc Kinh đều gọi anh đến thư phòng, xem anh viết chữ như thế nào, luyện violon ra sao. Từ nhỏ anh lớn lên dưới sự dạy bảo của ông ngoại, chữ viết không sao, nhưng đàn thì không cách nào luyện thành, lúc ấy anh là đứa nhóc con gây chuyện khắp nơi trong đại viện, lấy đâu thời gian tĩnh tâm luyện đàn a.
Buồn cười nhất là ngày đầu tiên anh bị đưa đến nhà trẻ không quân, viện trưởng tự mình ra đón anh, anh lại đứng cửa chỉ vào Hứa Tuần Hằng hét lên: “Máy bay không có, sao lại gọi là nhà trẻ không quân a?” Rồi thẳng băng đem đàn violon hướng về phía xe leo lên, làm cho thầy giáo chỉ có thể nhìn bảo mẫu cười ngượng.
Sau này bị cha biết, vẫn là tránh không được trận đòn, cho dù cái roi mây kia đánh vào đùi thật đau muốn chết nhưng anh không bao giờ van xin, ngẩng đâu vẻ mặt anh dũng hi sinh nói: “Cho dù đánh chết con, con cũng không đi nhà trẻ.” Cuối cùng chuyện nhà trẻ vẫn không giải quyết được, ông ngoại tự mình tới đón anh đến bên cạnh. Nhưng cái đau đó, đau đến chân thật, đến giờ nhớ lại vẫn như thấy lại cảm giác lúc đó.
Vừa gõ cửa, anh đã nghe bên trong truyền đến tiếng nói lãnh đạm “Vào đi!”
“Ba, con mới về.” Trong thư phòng bài trí rất đơn giản, một bàn gỗ mộc mạc cùng ghế tựa, giá sách trên tường sắp xếp chỉnh tề từng loại sách vở, văn kiện, bức tượng điêu khắc hình hoa lê trên giá sách không biết đã bao nhiêu năm tuổi, vẫn giống như trước được lau chùi sạch sẽ, không dính 1 hạt bụi.
Người ngồi sau án thư không ngẩng đầu lên, thể hiện mình vô cùng bận rộn, chỉ tuỳ ý nói 1 tiếng: “Ngồi đi!”, thanh âm không lớn song tuyệt đối quyền uy.
Nơi này ở lưng chừng núi, xung quanh là rừng, là hồ, cho dù là giữa mùa hè cũng không oi bức, trong phòng đồ đạc đều bằng gỗ nên cũng không mua thêm đệm, nghĩ đến lúc ngồi xuống khó khăn, anh không lên tiếng, giống như đứa học sinh tiểu học bị thầy giáo phạt đứng bên cạnh án thư.
“Hừ, sao đây? Nửa năm không thèm về nhà, nay về đến nơi lại vội vã đi?” Lão gia tử cuối cùng cũng gây khó dễ.
Anh làm sao có thể chạy đây? Ít nhất cũng không giống trước đây bị cha đánh cho nhừ tử được. Cũng không dám nói ra lời, thân thể thẳng tắp, cha đã nói như vậy không phải để trách mắng sao? Nên chỉ có thể cúi đầu không lên tiếng.
Nhìn anh im lặng, lão gia tử ngữ khí có phần hoà hoãn, “Hôm kia mẹ gọi điện cho anh, anh đang ở đâu?”
“Singapore”
“Tháng trước việc thu mua án của Hoa Vũ là có chuyện gì xảy ra?”
“Công việc thôi ạ.”
“Anh giữ lời như vàng ngọc a? Chỉ một câu “công việc” thôi mà đem tới 3 bộ phận đầu tư bên ngoài dính líu đến vụ hối lộ.” Bên ngoài dư luận xôn xao, anh nghĩ một tay che cả bầu trời sao?
“Con không làm chứng gian, cũng không ngân gian, càng không thể có chuyện hối lộ, chỉ có thể là con nói mấy câu liên luỵ đến người ta thôi.”
“Anh không giết người ta nhưng người ta vì ngươi mà chết đó.” Dường như cảm thấy ngữ khí quá mức sắc bén, ông lại đổi ngữ khí thân mật nói với anh: “Quá một chút là hỏng chuyện, làm việc không thể không cân nhắc, anh ở bên cạnh ông ngoại nhiều năm như vậy chẳng lẽ không học được sao? Cả ngày chỉ biết kết giao bè bạn lung tung, làm những chuyện không đứng đắn.” Đứa con này từ nhỏ đã đối nghịch với ông, thường làm trái những lời ông nói, cho tới bây giờ chỉ khiến ông cảm thấy đau đầu.
“Đúng là như vậy.” Nghe cha nhắc tới ông ngoại, Lý Tịch lãnh đạm mở miệng, không muốn tiếp tục dây dưa chuyện này.
“Là ta sai lầm rồi sao?” Cha anh có điểm giận dữ, âm điệu bớt đi vẻ bình tĩnh đã to lên vài phần, hạ bút xuống đứng lên nhìn thẳng anh, áp khí trong thư phòng đột nhiên thăng cấp.
Anh vẫn khẽ cúi đầu, không nhúc nhích, cũng không phản bác, lần nào anh trở về hầu như cũng trình diễn tiết mục này, nói chuyện một hai câu đã mâu thuẫn, trong không khí dày đặc mùi khói thuốc súng.
Bất quá chỉ là tranh luận vài câu, lão gia tử nhìn thoáng qua chân của anh, thở dài, vẫy vẫy tay: “Đến buồng trong chép năm mươi lần gia huấn.”
Anh sửng sốt một chút, nhưng không thể hiện ra. Mới gần đây Hứa Tuấn Hằng còn chê cười anh, nsoi trong số tất cả có nhà anh là nhiều quy củ nhất, nếu vi phạm liền bị phạt đánh, đánh xong còn phải đọc gia huấn, đọc xong còn phải chép chính tả nữa. Mỗi lần đến nhà đều thấy bộ dáng mệt mỏi của anh là biết vừa bị phạt xong, mà tính cách của anh vốn bướng bỉnh, bị đánh thế nào cũng tuyệt đối không cầu xin tha thứ, lúc lão gia tử giận dữ xuống tay nào biết nói nặng nhẹ đâu? Từng có lần anh bị đánh đến mức một tuần không xuống giường được, cuối cùng ông ngoại phải đến nói lão gia tử một hồi mới thay đổi một chút.
Qua cửa thư phòng, đi thẳng ra ngoài sân mới dám chậm rãi thở phào nhẹ nhõm, nhìn hòn non bộ trong ánh đêm, phòng ốc bố trí tản mát xa gần theo chủ ý, tạo cảm giác thoáng đãng, không hề co cụm lại một chỗ. Anh lại không dám chậm chạp, ánh mắt lướt qua ngọn núi giả, nhìn về phía thật sâu trong buồng, hơi hơi giãn lông mày nở nụ cười thoáng qua, chỉ biết rằng chắc chắn cha không dễ dàng buông tha cho mình như thế.
Buồng bên trong toàn là văn kiệ