Công Chúa Biết Điều Một Chút Nha
Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341815
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1815 lượt.
ại sao luôn nhớ tới anh ta, lúc chia tay cũng đâu có vậy, rõ ràng là không có cảm giác, sao lại như thế này?
“Thôi được rồi, chị nghe ai lời ra tiếng vào như thế?” Anh chống tay muốn ngồi xuống, Hà Vĩnh Tình đưa tay đỡ nách anh rồi thuận thế giúp đỡ, lại đặt thêm vào phía sau thắt lưng anh cái đệm.
“Cậu ở bên kia phá phách như thế nào bên này đều nghe được hết, cả đời này cậu cũng đừng mong chạy ra khỏi năm ngón tay như núi của bọn họ.” Nàng cười, nhìn thoáng qua tay phải xanh xao của anh ở trên giường, nửa thân mình tựa vào tấm đệm sau lưng, mới thôi cười, nói: “Cậu nói xem, cậu có thể yêu quý bản thân mình một chút ko?”
“Tôi có vận động nhiều mà.” Anh chống chế.
“Chắc hẳn là vận động trên giường đi?” Nàng trêu tức cười thành tiếng.
Anh không để ý nàng châm chọc, “Tỷ, cuối cùng là tỷ cùng ca có chuyện gì xảy ra?” Nhìn sắc mặt nàng bỗng nhiên ảm đạm đi xuống, không phải không xúc động.
“Chia tay là chia tay, còn có thể là như thế nào? Còn nữa, đừng có gọi ta một câu tỷ, hai câu tỷ, khiến ta già đi.” Nàng từ nhỏ đã không đồng ý cậu gọi như thế, còn vụng trộm uy hiếp cậu. Tịch Tử gọi nàng là tỷ tỷ, gọi anh ta là ca ca, biến hai người bọn họ thành như anh em, nghe cũng không thuận.
Anh chẳng hề để ý, nói nhẹ: “Được thôi, có lẽ từ lâu nên gọi chị là chị dâu.” “Tôi thấy mấy người chính là bị ép buộc, đang tốt lành sao lại chia tay? Dù sao cũng toàn người lớn cả rồi…”
“Cậu còn lẩm bẩm nữa, tôi cam đoan tháng này cậu sẽ phải nghỉ phép ở đây đấy!” Nàng không nói chuyện vô nghĩa với anh, mát xa phần eo sau xong lại nâng đùi phải lên, thực ra đứng ở góc độ chuyên môn xem xét, chân của anh được chăm sóc cũng không đến nỗi nào, cơ bắp héo rút không rõ, chỉ có bàn chân có chút thay đổi không thể tránh được. Nàng tay trái nâng bụng chân, tay phải nắm bàn chân, nhẹ nhàng xoay lên xoay xuống, “Như vậy có cảm giác gì ko?”
“Cái gì?” Anh nhắm mắt lại, căn bản không biết nàng đang làm gì.
“Còn như thế này?” Nàng chậm rãi dùng sức đem đầu gối của anh hướng lên trên co vào ngực, bàn chân cũng bị nàng ép tạo thành góc 90 độ.
Trong nháy mắt cả cơ bắp cùng thần kinh đều đau đớn tột cùng, anh kinh hãi mở to hai mắt nhìn, cả đùi phải đều phản kháng lại, co rút. Anh đau đến gập người, nắm chặt mép giường, xanh cả mặt không nói nên lời.
Nàng cuối cùng chậm rãi buông tay giúp anh mát xa thật sâu, áo ngủ trên người ướt đẫm, nàng vẻ mặt nghiêm túc hỏi: “Đây chắc chắn không phải lần đầu, thời gian này cậu uống bao nhiêu duy khả đinh?”
Anh điều chỉnh hô hấp lại mới nở nụ cười tái nhợt, “Chị nhân cơ hội trả thù hả?”
“Tự lo cho mình thật tốt đi, tôi cũng không thèm để ý đến cậu.” Nàng đứng lên đi về phía cửa phòng, còn không quên dặn lại một câu, “Thay quần áo đi rồi ngủ tiếp.”
Cũng không ngờ người phía sau lên tiếng làm cho nàng dừng bước, “Tiêm cho tôi một mũi đi.”
Giọng của anh bất đắc dĩ làm cho nàng nhớ tới khi anh mười lăm tuổi, ở trên giường bệnh giả bộ ngủ chờ cho Lý Triều đi rồi mới vụng trộm nói với nàng, “Tỷ, tiêm cho tôi một mũi đi.” Người này đau đớn đến chết cũng chưa từng kêu một tiếng, thật là đau không chịu nổi mới đề nghị như thế. Kỳ thật không riêng gì Lý Triều đau lòng, cho dù là nàng nhớ tới cũng sẽ cảm thấy khó chịu.
Nhẹ nhàng đóng cửa lại, vừa đi ra liền ngửi được mùi bùn đất trong gió, mùi cỏ cùng các loại hoa ở bên hồ ẩm ướt thoảng qua trong không khí. Nàng theo đường cũ quay trở lại, muộn như vậy chắc Lý bá bá cùng bá mẫu đều đã ngủ, cho nên không định qua nhà chính bên kia. Đang mải suy nghĩ nên không thấy từ xa có người đi tới.
Một thân toàn mùi rượu, caravat nới lỏng trễ nải nhưng bộ dáng không giống như say, chắc là vừa đi ăn về. Nàng nhìn khuôn mặt mông lung của anh ta dưới ánh đèn trên đường, lướt qua sườn mặt, cũng không dám nghĩ gì, bình tĩnh chào hỏi, “Về rồi à?”
“Nó làm sao vậy?” Khuôn mặt thân thiết, vẫn là bóng dáng đó, bình thường vô cùng kiên trì nhẫn nại, nhưng hễ nhắc đến đệ đệ là thay đổi hẳn.
“Vừa rồi đau toát mồ hôi lạnh, đã tiêm 1 mũi, ngủ rồi.” Lời ít mà ý nhiều, giống như trả lời người nhà bệnh nhân ở bệnh viện.
“Tôi đưa em về!” Lý Triều định xoay người, lại dừng lại khi nàng lên tiếng.
“Không cần, tôi tự lái xe được.”
Anh thất thần, cảm thấy trong lòng mất mát, có cái gì đó tan biến không tìm lại được.
Nàng thấy anh không nói lời nào, lại mở miệng nói, “Anh đi khuyên nhủ cậu ấy, đừng có tâm lý tiêu cực với các biện pháp trị liệu, cho dù không thể làm cho chân của cậu ấy đi lại bình thường được nhưng cũng có tác dụng đối với toàn bộ cơ thể.” Kiên trì dùng gậy chống để di chuyển phải dùng lực ở eo kéo chân bên dưới, lâu dài càng ảnh hưởng nhiều đến cơ ở eo, mà tính tình cậu ta lại quật cường, ngoài Lý Triều ra ai nói cũng không nghe.
“Ấn”, Nhờ ánh đèn nhìn đôi mắt đen tuyền của nàng, tự nhiên lại cảm thấy đau lòng.
“Tôi về đây.” Xoay người đi được vài bước lại dừng lại, “Về sau uống rượu vào rồi đừng lái xe.” Mới lại cất bước rời đi.
Anh nhìn bóng nàng biến mất trong đêm, bình thường vẫn giữ khuôn mặt trầm tĩnh nhưng