Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341818
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1818 lượt.
iểu học của nàng có lần mang đến lớn 1 hộp, mẹ bạn ấy là công nhân viên chức ở đơn vị ba nàng làm việc, coi bạn ấy giống như hòn ngọc quý. Nàng vốn tham lam, mỗi ngày nhìn cái hộp nhỏ bên cạnh, đến nằm mơ cũng chỉ mong mình có được 1 hộp như thế.
Đến khi đi làm, nàng đã đi khắp các siêu thị tìm kiếm hương vị ngọt ngào của socola thuở ấy, mỗi lần thử là thêm một lần mất mát, hương vị ngọt ngào trong quá khứ đã bị xoá nhoà, rốt cuộc không thể tìm về.
Về đến nhà, mở cánh cửa sổ phủ đầy bụi, đem chăn gối ra sân phơi nắng, hì hụi quét dọn từ trên xuống dưới, quét tới bụi bay mù mịt, nhìn vẫn thấy không thể xoá bỏ dấu vết tàn tạ. Bùn đất vàng trát trên tường đã trải biết bao mưa nắng , cạnh giường ngủ trong nhà còn có một vũng nước, chắc là do lâu ngày không tu sửa nên nóc nhà bị dột. Năm nay nàng mới quay về đây lần đầu, năm trước chỉ về vào ngày sinh nhật của ba. Bình thường ba nàng không uống rượu, chỉ đến ngày sinh nhật là luôn mang bình rượu nhà mình đến nhà Cửu thúc bên cạnh uống tới khi mặt đỏ bừng bừng mới về. Đối với rượu của mình ông đặc biệt tự hào, mỗi khi gặp người quen đều gửi biếu, tính cách hào sảng đặc trưng của người vùng núi biểu hiện thật rõ ở trên người ông.
Ngồi ở ngoài nhìn chiếc bàn nhỏ trong nhà, nàng như nhớ tới ngọn đèn năm xưa, cứ tối đến lại mờ đi vì khói thuốc, người đàn ông trung niên ngồi thẳng băng trên ghế bên cạnh chiếc bàn đen, không nói lời nào, chỉ im lặng hút thuốc. Có khi nàng làm xong bài tập nhìn thấy ba ngồi ngẩn người bên cửa, nàng vẫn thắc mắc thuốc lá hôi rình có gì hay mà ba cứ hút, lại còn ngày nào đêm nào cũng hút nữa. Lúc đó nàng không hiểu, đến giờ nhớ đến, nếu lúc đó có thể khuyên ba bớt hút thuốc đi thì liệu ba có bị bệnh không, có phải sẽ giữ lại một người ở bên cạnh được không?
Trong lúc suy nghĩ miên mang, nàng cầm ghế gỗ ngồi ở cửa lúc nào không biếtm không ngờ Cửu thúc từ đâu đi về, có lẽ là mới đi chợ về, nhìn thấy nàng từ xa đã gọi: “A Ý sao? Thật sự là A Ý sao? Haha…” Vừa mở miệng, vừa cười khoe hàm răng lấp lánh sáng dưới ánh mặt trời, “Nào, cuối cùng thì cháu cũng về, haha, nha đầu, đi thành phố lớn đã quên ta rồi sao?”
“Cửu thúc, lâu quá không gặp…” Hàng xóm láng giềng trong thôn tình cảm rất thân thiết, khi nào rảnh rỗi đều cùng nhau đến dưới gốc cây hạt to ở cổng thôn tán gẫu, đủ thứ chuyện từ việc nhà đến nông vụ… Trong mắt họ, đây mới là cuộc sống thật sự.
“Haha, đúng là thật lâu rồi không gặp, từ khi lão Dung đi rồi, nơi này lạnh lùng đi rất nhiều.” Con cái của ông cũng ra ngoài làm việc, chỉ còn lại ông cùng hai ba ông bạn già, giờ thấy có người trở về, đương nhiên sẽ vô cùng vui vẻ.
“Cửu thẩm có khoẻ không ạ?”
“Vẫn là bệnh cũ, xương cốt đau, haha, bệnh của người già ấy mà, không có việc gì lớn cả.” Ông cười tủm tỉm trả lời, mồ hôi chảy xuống môi, bỗng nhiên nhớ tới điều gì, “Đúng rồi, vừa rồi ở cổng thôn, dưới gốc cây thừa lương, có một anh chàng còn hỏi đường đến nhà cháu, thật là lạ đó nha, còn có bạn tìm đến tận nhà.”
“Dạ?” Dung Ý kinh ngạc há hốc miệng không nói nên lời. Phản ứng đầu tiên nghĩ đến là Dương Miễn, nhưng không có lý do gì lại là anh ta, hồi học cấp 3 mỗi tối anh đều đưa nàng về, còn hay trêu đùa nàng rằng ba bốn chục năm sau vẫn có thể nhớ rõ đường về nhà nàng đi như thế nào, bằng không làm sao có thể lấy nàng về nhà được. Trong lòng đột nhiên có dự cảm chẳng lành, “Là người như thế nào ạ?”
“Cao cao gầy gầy, rất nhã nhặn, còn có một chân tập tễnh. Ta nhìn bộ dáng của cậu ấy chắc đi đến đây sẽ rất vất vả đấy. Ta còn tốt bụng hỏi cậu ấy có cần ta tìm giúp một cái xe chở đến đây không. Cậu ấy rất lễ phép cảm ơn ta, nói rằng không cần rồi đi tiếp. Ta lại thôi, đang nghĩ…” Cửu thúc vẫn tiếp tục lẩm bẩm.
Dung Ý không còn để ý đến ông, chạy như bay ra ngoài, đảo mắt đã chạy qua hồ sen. Thái dương phập phồng nóng rát trên mặt nàng, mồ hôi chảy thẳng xuống cằm. Người này có chuyện gì không biết? Sao lúc nào cũng làm nàng “kinh hỉ” như vậy? Sao không để cho nàng sống yên ổn được một lúc chứ? Nàng vừa chạy vừa nghĩ nơi này núi non hoang dã, hi vọng anh ta không phải là đi dạo vào chốn dân cư thưa thớt này a. Càng nghĩ càng nóng ruột, ngửa mặt lên trời thở dài, rốt cuộc là thế nào đây?
Ánh mặt trời trong suốt chiếu thẳng xuống đầu, nàng mặt mũi đầm đìa mồ hôi, do vận động mạnh mà ngực phập phồng không ngừng, đứng trên thảm cỏ cách xa hơn trăm mét nhìn thân ảnh ở phía cửa tiểu lâu đằng xa. Gió khẽ lướt qua như chiếc khăn lụa trong hộp trang sức gỗ của tiểu thư chốn khuê phòng thời xưa, mềm mại mà trong lành, trong gió còn có hương bạc hà tự nhiên, đạm mạc không tiếng động mà lại làm lòng nàng xôn xao, cảm thấy dường như có một thứ gì đó tưởng chừng như kiên cố đang chậm rãi dập nát, theo gió bay đi.
Anh ngẩng đầu nhìn bảng hiệu từ đường, trầm tư suy nghĩ thật lâu không nhúc nhích, mãi sau mới chậm rãi quay người lại, nhìn thấy nàng cũng không kinh ngạc, chỉ mỉm cười. Trong nháy mắt nàng thấy hoảng hốt, dưới ánh mặt trời, khuôn mặt tươ