Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tích Ý Kéo Dài

Tích Ý Kéo Dài

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341824

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1824 lượt.

cầm hai quả bưởi, lúc đi đường khó cân bằng, nàng nhanh nhẹn đỡ lấy giúp anh.
“Đúng là con vịt chết to mồm.” Rõ ràng nàng thấy ánh mắt anh khi nhìn con chó kia có phần run rẩy, sắc mặt còn hơi hơi thay đổi. “Tôi hỏi anh, không phải mấy người đều thích nuôi thú cưng sao?”
“Nhà tôi chưa bao giờ nuôi thú cưng.” Nghe được nàng hỏi “mấy người” ngữ khí đùa cợt, anh trả lời có phần là lạ.
“Vì sao a?”
“Trong nhà không cho nuôi.” Thực hiển nhiên, anh không nghĩ sẽ tiếp tục đề tài này.
Gia đình kiểu gì vậy, lại còn có quy định vậy nữa sao? Nhà nàng là không có điều kiện để nuôi, còn nhà anh ta thì sao lại không thể nuôi a? Nàng quay đầu lại hỏi, “Vậy anh đã sờ qua con chó nhỏ mới sinh bao giờ chưa? Lông mềm mượt rất đáng yêu.” Cũng thực hiển nhiên không muốn buông tha đề tài mà Lý Tịch kia có vẻ muốn trốn tránh.
“Cho tới bây giờ không sờ qua.” Ngữ khí bắt đầu cứng ngắc, mặt mũi có điểm không kiên nhẫn.
“Thật đáng tiếc. Trước kia tôi luôn mong được nuôi chó, nhưng mà ba không cho…” Giọng nói thấp xuống, tỏ ý tiếc nuối, ba nói nuôi 1 con chó cũng giống như nuôi thêm 1 người, dẫu cho nàng xin xỏ thế nào cũng không cho. Cuối cùng không hiểu sao lại bảo cho nàng biết tin nhà kia có con chó nhỏ mới sinh, nàng liền đi sờ thử con chó nhỏ đáng yêu đó. “Tôi còn thầm nghĩ sẽ đặt tên cho chó nhà mình một cái tên rất hay. Tôi gọi nó là “Dung nhất”, sau này nuôi thêm sẽ lần lượt gọi là “Dung nhị”, “Dung tam”… Ba tôi còn cười nói, vậy không phải con giống với con chó sao? Cẩu lão đại… haha…” Nàng cười thật vui vẻ, vẻ say sưa như ẩn như hiện, đôi mắt to ánh lên sáng bừng.
Anh nhìn biểu tình say mê kể chuyện trước đây của nàng, chỉ cảm thấy mọi cứng rắn trong lòng đều bị tiếng cười của nàng phá vỡ, từng giọt từng giọt trôi đi.
Nàng thấy anh không nói chuyện, còn hỏi: “Hay là tôi cũng đặt tên cho chó nhà anh nhé! Ân…” Suy nghĩ một hồi lâu, “ “Lợi tức”, tên này hơi tiền quá nặng, sửa lại thành cái tên nho nhã hơn đi. Lý Bạch? Lý Hạ? Không được, gọi là tiểu Bạch, tiểu Hạ, khác gì đại thi nhân đâu?” Kỳ thật đôi với tên người ta bình phẩm từ đầu đến chân thật là vô duyên, nhưng không biết từ khi nào, nàng cùng anh lại giống như bạn bè, không yêu đương, không lợi dụng, quan hệ này từ trong lòng mà nói, có thể thổ lộ tình cảm bằng hữu sẽ làm nàng cảm thấy uất ức bằng hữu.
Anh thế nhưng lại không tức giận, vẻ mặt ý tứ hàm xúc nhìn ánh mắt nàng hỏi, “Vậy thế chó nhà hai ta nuôi về sau có nên gọi là “Thằn lằn” hay không?”
“Không được, thằn lằn khó nghe quá, bộ dáng lại xấu, sửa lại tên khác cho dễ nghe hơn đi!”
Anh cười tiếp tục đi về phía trước, chỉ để lại nàng đang đứng một chỗ băn khoăn, làm sao có thể có “hai ta” ở đây? Anh và nàng làm sao thành nhà được? Bát gậy tre còn đánh nữa thôi rất! (Câu này mình không hiểu là gì?)
Nàng dẫn anh đến vào nhà, còn nhớ nhắc anh cần thận bậc cửa cao kia, chỗ này đã làm nàng gặp không ít đau khổ, cũng vì nó mà nàng gãy mất nửa cái răng cửa, may là lúc đó còn chưa thay răng, nếu không thì không biết thảm đến chừng nào.
Anh hứng thú quan sát từ trên xuống dưới xem xét ngôi nhà, đúng là kết cấu nhà gỗ điển hình của phía nam, chỉ là lâu ngày không được tu sửa nên có phần cũ nát. Đồ dùng trong nhà cũng đơn giản, chỉ có một bộ bàn ghế đã cũ, nước sơn bên ngoài đã bị mài mòn gần hết, trơ ra mặt gỗ nguyên thủ sáng bóng, đen đen, toàn bộ đều là dấu vết thời gian, không có gì thay đổi. Một mặt tường dán 1 tấm bản đồ Trung Quốc, trên bản đồ chằng chịt dấu bút.
Nàng nhìn ánh mắt thắc mắc của anh, ngượng ngùng nói: “Hồi cấp 3 tôi học địa lý đặc biệt kém, ngay cả giáo viên cũng nói chưa từng thấy học trò nào không thể định hướng nổi như tôi, dốt đến mức không thể dạy nổi. Vì thế mà bướng bỉnh, mỗi ngày đều cầm bản đồ vẽ lên trên, đến mức có thể đem toàn bộ những đặc thù cùng phân tích địa lý Trung Quốc viết ra, không tin rằng không nắm bắt được nó…” Nàng tính tình rất mạnh mẽ, lúc ấy chính vì môn địa lý này mà năm thứ nhất mất đi vị trí thủ khoa, chỉ có thể tự hành hạ bản thân bắt mình phải học thật tốt.
Một mặt tường khác treo đầy giấy khen, “Học trò xuất sắc top 3”, “Đội viên thiếu niên xuất sắc”, “Thành viên ban cán bộ xuất sắc”, “Chiến thắng cuộc thi diễn thuyết”… Mỗi năm đều có giấy khen, phấn đấu đến vậy mà cuối cùng trở thành vô nghĩa. Không muốn làm mình rơi vào cảm giác mất mát, nàng chỉ vào gian phòng ở giữa nói, “Trước kia ở chỗ này có một tổ chim yến, tổng cộng có 3 con. Mỗi ngày tôi đều bắc thang lên xem, đưa tay sờ sờ, vuốt ve rồi lại lén lút thả đi, không thể để cho chim mẹ biết được, nếu không nó sẽ chuyển đi chỗ khác mất.” Ánh mắt nàng thật nhu hoà, giống như đang thực sự nhìn thấy tổ chim yến năm xưa vậy. “Anh có biết chim yến nhỏ được sinh ra như thế nào không? Thật sự là thú vị, giống như con gà con vậy, lông mượt như nhung, còn không đi được, cả ngày chỉ chờ chim mẹ đút cho ăn thôi.”
Anh mỉm cười lắc đầu, nhìn ánh mắt xa xăm của nàng như vậy lại thấy chút hoảng hốt. Đây là một thế giới mà anh chưa từng biết đến, cũng là một Dung Ý mà anh chưa từng