Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tích Ý Kéo Dài

Tích Ý Kéo Dài

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341827

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1827 lượt.

. Ngay cả đêm trước khi ba mất, ông còn bảo nàng rằng cảm thấy thật tốt, ngày mai có thể xin xuất viện, bảo nàng quay về trường học, sau này tốt nghiệp đi xin việc, chọn chỗ nào to lớn, mạnh mẽ mà làm, còn hỏi nàng muốn vài đài truyền hình nào, … nói rất nhiều rất nhiều. Nàng cũng nói với ông đang thực tập ở một đài truyền hình rất tốt, về sau nếu cố gắng còn có thể ở lại làm việc luôn. Ông cố nở nụ cười vô lực, khoé miệng nhếch lên như an ủi. Nàng không dám nói gì cả, không dám nói không tìm được chỗ thực tập, không dám nói không chỗ nào chịu nhận nàng, càng không dám nói đã bị đuổi ra khỏi ký túc xá của trường, phải tìm đến một khu tập thể nam nữ hỗn độn để ở.
Những câu chuyện phủ đầy bụi trong trí nhớ cứ nghĩ đã bị thời gian xoá nhoà, không ngờ rằng chỉ ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao lại khiến cho nước mắt chan hoà trong mắt.
Sau một hồi lại nói, “Uống rượu xuông thật vô nghĩa a, hay chúng ta chơi trò gì đó đi.” Nàng nghĩ nghĩ rồi thầm thì, “Hay chơi trò mạo hiểm nói thật được không?”
“Em sao lại giống học sinh tiểu học thế nhỉ?” Anh cười uống cạn một chén, liếc nàng một cái, dưới ánh đèn vàng vọt, ánh mắt ấy lại thật đẹp.
“Không phải tôi sợ nhị thiếu gia ngài buồn sao? Tìm trò chơi không phải có ý nghĩa sao?”
“Ở cùng một chỗ với em lúc nào cũng không nhàm chán.” Anh lại cười, cười đến bỡn cợt.
“Anh nói cái gì? Không phải mỗi lần tôi đều khiến cho anh thấy bộ dáng xui xẻo nhất của mình sao? Trời đất còn đây, ngày nào đó mà tôi nhìn thấy bộ dáng chật vật của anh là anh xong đời rồi.” Nàng tràn đầy nhiệt huyết phát biểu cảm tưởng của mình, chỉ có điều anh ta là người như vậy, muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, làm sao có thể có ngày chật vật?
“Yên tâm đi, lúc tôi chật vật có lẽ so với em còn khó coi gấp trăm lần.” Miệng anh vẫn tươi cười như trước, trả lời không có ý tứ giấu diếm.
“Vậy anh kể về lúc chật vật nhất anh đã trải qua cho tôi nghe xem.” Nàng rót rượu, đêm nay uống cũng không nhiều, cảnh đẹp lại có mỹ nam trước mặt, rượu không say thì người cũng tự tuý.
“Ngồi chờ phỏng vấn ở đại sứ quán để lấy visa.” Anh ngửa đầu, uống xong nửa chén rượu, lặng im không muốn nói tiếp.
“Chuyện đó cũng tính là chật vật sao?” Gia thế của anh ta như vậy, lấy visa có gì mà phiền toái chứ? “À, anh có ai hoặc cái gì mà đặc biệt sợ không?” Kỳ thật nàng vẫn tò mò, hoặc là nói chung nữ nhân ai cũng muốn tìm hiểu những bí mật của người khác.
“Có, sợ cha, có đôi khi còn có thể sợ anh trai nữa.” Anh thật thản nhiên, giống như không có chuyện gì lớn cả.
Nàng bật cười, “Lớn như vậy còn sợ anh trai với cha sao? Haha…” Nàng không kìm được, cười rũ rượi, chỉ cảm thấy như vậy cách xa vạn dặm so với hình tượng Lý Tịch trong lòng nàng.
“Đó là vì em chưa biết sự lợi hại của cha tôi thôi.” Đặc biệt là hồi học sơ trung, khi cha mới từ Chiết Giang trở về Bắc Kinh, khi đó anh cùng Hứa Tuấn Hằng với 1 đám nữa trốn học đi chơi bóng, Hứa Tuấn Hằng bị cha bắt được còn liên luỵ đến anh. Nhờ Hứa Tuần Hằng kia hết lòng bao che, nói dối không chút sơ hở, nên anh tránh được trận đòn. Nhưng lúc biết rốt cuộc cha không đánh đòn, vì sao vẫn còn nhớ rõ lúc đó mồ hôi chảy đầm đìa mà vẫn có thể cười?
Uống hơn nửa bình rượu, hai người đều thi nhau nói, Dung Ý cũng dần dần thả lỏng đứng lên, thực tiễn có nữ nhân, bát quái không chỗ không ở đạo lý này, “Anh nói xem, điều nuối tiếc nhất của anh là gì? Mối tình đầu? Công tử đào hoa chắc vẫn có mối tình cảm chân thành khắc cốt minh tâm chứ, hoa hậu giảng đường bên cạnh chẳng hạn? Hay là thanh mai trúc mã?” Nàng ha ha cười, vẻ mặt ngốc nghếch.
“Là không thể đưa ông ngoại đi đoạn đường cuối cùng.” Giọng anh trầm thấp, bay theo làn gió đêm lành lạnh mang theo nhiều điểm thương đau.
“Anh và ông ngoại chắc chắn là đặc biệt thân thiết rồi. Tôi từ nhỏ đã thực hâm mộ những đứa trẻ khác trong nhà có ông bà, bọn họ sẽ luôn chiều chuộng đứa trẻ, cho ăn quà, cho quần áo mới, mỗi dịp năm mới còn phát lì xì. Còn nhà tôi thì thật lạnh lùng, may mà vẫn còn có ba, còn có Dương Miễn…” Nàng có lẽ là đã say nên mới có thể thư thái nói về Dương Miễn. Nàng vẫn nhớ rõ kỳ nghỉ đông hồi cấp 3, anh không về N thị mà ở lại đây cùng nàng đón năm mới, trong trí nhớ vẫn còn hình ảnh pháo giấy đỏ hồng, lúc này như vẫn còn ngửi thấy mùi khói thuốc pháo trong không khí.
“Từ nãy đến giờ toàn em hỏi tôi đáp, giờ đến lượt em đi.” Anh nghĩ nghĩ, nhướng mày hỏi, “Kế chuyện vui vẻ nhất của em đi.”
“Buồn cười nhất là lúc học tiểu học, bị phạt chép 400 chữ đề mục văn tự.” Nàng cười hì hì, thật sự là đã uống nhiều, “Cao hứng nhất là lúc học quân sự hồi là sinh viên năm thứ nhất, mệt chết đi, tôi lại còn bị phạt nữa… Haha”
“Vừa mệt lại vừa bị phạt sao lại thấy vui vẻ?”
“Không biết, chỉ cảm thấy lúc đó thật là vui vẻ thôi. Tôi vốn định hướng kém, huấn luyện viên kêu quay phải hay quay trái, tôi luôn làm sai, cuối cùng bị phạt chạy vòng quanh sân thể dục. Tuy rằng mỗi ngày đều mệt đến chết, nhưng đó thực sự là những năm tháng vui vẻ, không chút lo nghĩ. Đến lúc huấn luyện viên đi, chúng ta c