XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tích Ý Kéo Dài

Tích Ý Kéo Dài

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341823

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1823 lượt.

tiếp xúc qua, làm cho anh không thể kìm lòng chỉ muốn được chạm vào, vuốt ve.
Nàng thấy anh chỉ cười mà không nói lời nào, lại sợ anh cảm thấy chán với những chuyện trước kia của nàng, thấp giọng nói một câu, “Thật ngại quá!”
Không khí đột nhiên ngưng kết, giọng nói của anh lại phá tan sự yên tĩnh đến u ám ở trong phòng, “Tôi thích nghe mà!”. Nàng ngẩng đầu nhìn anh đang đứng quay lưng về phía mặt trời lại cảm thấy có gì đó không thực. “Tôi thích nghe em kể chuyện trước kia, từ lúc đến đây mới phát hiện ra tôi căn bản không biết nhiều về em, tôi muốn biết về em ngày xưa, dù là tốt hay không, dù là vui hay buồn, chỉ cần em muốn nói, tôi đều muốn nghe.”
“Quá khứ đã qua rồi, có biết hay không vốn không còn quan trọng.” Người quen thuộc với nàng thì đã rời xa, đi mất rồi.
“Gỗ mục thì không thể dùng để điêu khắc.” Anh thở dài, hơi hơi xoay người tìm chiếc ghế tựa để ngồi. Lúc ngồi xuống, đùi phải cứng ngắc không thuận theo chuyển động của cơ thể mà gập lại, cứ thẳng băng duỗi ra, anh thuần thục lấy tay đặt xuống dưới đầu gối gập chân lại, xong xuôi, thần sắc vẫn thản nhiên như không có việc gì.
Nàng nhìn anh, không hiểu tại sao đôi chân thon dài đẹp đẽ như vậy lại không thể cử động. Trong lòng áp lực nhưng lại đau đớn, không biết tại sao chính mình lại khác thường như vậy, nàng đành lấy dao trên bàn bổ quả bưởi ra, hương thơm từ vỏ bưởi toả ra khắp không gian.
Bóc cùi bưởi xong, nàng đưa 1 múi cho anh, nhưng anh lại không nhận lấy. Nàng phát hoả, khoé miệng run rẩy hỏi: “ Không phải là anh không biết ăn đấy chứ?”
“Ăn được hay không có khác gì nhau không?”
“Không khác.” Nàng tức giận xem thường, thích ăn hay không, dù sao cũng là thiếu gia nhà ngươi tự ý đến đây, không phải nàng mời đến.
“Ai, em nói xem, tôi đi ngàn dặm xa xôi, vượt núi trèo đèo vào đây, lại bị em đuổi đi nên mới gặp mưa, trăm nghìn khổ sở, không ngờ em lại đối đãi với khách khứa như vậy, ai!” Anh hít sâu mấy hơi, thỉnh thoảng còn tỏ vẻ đáng thương liếc nhìn nàng một cái, thể hiện mình dường như khổ sở giống như “Cải thìa” vậy.
“Được rồi được rồi, coi như tôi sợ anh rồi. Nhưng mà nhà tôi cái gì cũng không có, không nói đến sơn hào hải vị a.” Nàng tức giận đi vào phòng bếp, cuối cùng bỗng nhiên nghĩ đế cái gì lại quay đầu nói: “Muốn ăn cũng được, anh phải qua giúp một tay.” Nàng nhướng mi, tâm sinh quỷ kế.
“Quân tử không đến gần nhà bếp. Huống chi tôi dù sao cũng là khách từ xa tới, em lại là…” Lại là giọng điệu từ chối vô lại kia, nàng “Hừ” một tiếng, đi vào địa bàn của nàng mà còn dám đùa giỡn lại.
Lúc nàng nấu nướng xong xuôi đi lên, trời đã tối đen, xung quanh núi rừng yên tĩnh, trước cửa có đầm sen, thỉnh thoảng lại có tiếng ếch kêu, còn có tiếng ve râm ran liên tục không ngừng.
Nhìn anh khép mắt ngồi bên cạnh cửa đón gió lạnh, nàng mới rốt cục biết vì sao anh nói mình là khách du lịch, anh là như vậy, ở bất cứ đâu, bất cứ lúc nào cũng có thể tìm được niềm vui cho mình, có thể tìm được cách tốt nhất khiến mình cảm thấy thoải mái. Vừa rồi lúc anh ăn bát mì kia có lẽ là thật đói bụng, ăn như hùm như sói, nàng ở một bên nén cười, nhớ ra đây là lần đầu tiên hai người cùng ăn cơm, thật là một quý công tử cùng một trang thục nữ. Nhìn bộ dáng ăn mì hiện tại của anh, không tìm thấy nửa điểm cao quý thanh lịch hôm đó nữa.
Hai người đều không lên tiếng, không muốn phá vỡ khoảnh khắc yên tĩnh này, ngẩng đầu nhìn bầu trời trong xanh, không có ánh đèn nhấp nháy ô nhiễm nơi thành thị, nơi này ban đêm chỉ là một màu đen thâm trầm. Một, hai, ba… bao nhiều chòm sao đều hiện ra vô cùng rõ ràng.
Nàng bỗng cảm thấy như thiếu thiếu cái gì, thong thả vào phòng lấy ra một chai rượu, nhìn qua thấy phủ đầy bụi bên ngoài, ngón tay lướt nhẹ, tro bụi đã phủ kín thật dày toàn bộ mặt ngoài của chai.
Lấy một chén rót ra đưa tới trước mặt anh, “Đừng có kêu tôi tiếp khách không chu đáo, đây chính là rượu ba tôi trân quý nhất, luyến tiếc không dám uống, hiện tại đem mời anh đấy!”
“Không phải là cha em giữ lại để cùng con rể uống đấy chứ?” Anh hay nói đùa, bên ngoài không có ánh đèn, chỉ có một bóng đèn 50W trong phòng, ánh sáng rơi trên mặt anh, thấp thoáng đen tối mà vẫn đẹp.
“Ai mà biết được. Có thể là như thế.” Nàng khẽ nhếch miệng cười cười, tự rót cho chính mình một chén, không nuốt xuống mà chỉ nhẹ nhàng nhấp một ngụm.
“Thật xin lỗi.” Nghe thấy giọng nàng có chút ảm đạm, anh khẽ vuốt cạnh chén thô ráp, mang theo xin lỗi trầm mặc.
“Không sao, dù sao cũng thật lâu rồi…” Nàng uống cạn chén rượu, không nghĩ rượu để lâu năm lại ngấm đến thế, nàng bị nghẹn, khoé mắt lấp lánh nước, “Ba đi được thật nhanh, cũng coi như an tường.” Kỳ thật là không có cách nào khác, ung thư phổi giai đoạn cuối, không có tiền trị liệu, lúc đau đớn đến chết đi sống lại cũng chỉ có thể dùng thuốc giảm đau áp chế. Mà ba lại cố gắng chịu đựng, không kêu một tiếng, buổi tối đau đến mức tỉnh ngủ cũng không gọi y tá đến tiêm, nói tiêm lại mất tiền, dù sao cũng phải đi, đừng cố gắng ép buộc. Nàng chỉ có thể lén lau nước mắt, không thể làm gì được