Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới
Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341825
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1825 lượt.
òn vừa khóc vừa hát quân ca để tiễn nữa. Ai, mà kể về chuyện học quân sự của anh đi, chắc chắn là nam sinh càng có nhiều chuyện hay ho.”
“Tôi không học quân sự.” Anh thản nhiên trả lời.
“Sao lại có thể như vậy được?” Nàng càng truy hỏi, thần kinh đã mất đi tỉnh táo, nếu là bình thường làm sao nàng có thể hỏi một câu không suy nghĩ như vậy chứ?
“Tôi không học đại học ở trong nước.”
“Nga, haha, thiếu gia… Đúng vậy, ở nước ngoài tốt như vậy, có lý do gì lại học ở trong nước chứ? Ờ nước ngoài trăng có lẽ tròn hơn đúng không? Nếu không vì sao tất cả mọi người đều luôn mong muốn ra đi chứ?” Nàng càng nói càng mơ hồ, rõ ràng nằm ở trên ghế đá nhìn bầu trời, cũng không nói chuyện, chỉ cảm thấy hơi lạnh ban đêm phả vào gáy nàng, thoải mái làm cho người ta buồn ngủ.
Không ngờ rằng chính mình ngủ thiếp đi lúc nào không biết, nửa đêm tỉnh lại mơ mơ màng màng lại giật mình hoảng hốt, Lý Tịch thế nhưng cũng nằm bên cạnh nàng ngủ mất. Nàng đẩy đẩy anh, sau lại dùng sức giữ lại, mới uống chút rượu, không phải là say rồi chứ? Nhưng anh lại không nhúc nhích, lát sau lại ấp úng nói gì đó, có thể là ngủ ở một tư thế lâu quá nên muốn chuyển mình, ghế đá này vốn không lớn, nàng thấy anh có vẻ sắp ngã đến nơi nên chỉ có thể dùng hai tay giữ chặt thắt lưng của anh. Nghĩ lại thấy thế này không ổn, đêm trên núi càng về khuya càng lạnh, ngủ thế này ngày mai không thể tránh được bị bệnh.
Cân nhắc mãi mà không nghĩ ra cách nào khác, nàng đành phải một lần làm cửu vạn. Kỳ thực nàng vốn rất khoẻ, trước đây còn chạy đường núi suốt nên thân thể khoẻ như trâu bò. Nhưng nhìn anh ta gầy như vậy, đến lúc mang lên mới thấy thật nặng, lúc đến gần cửa nàng đã mệt hết hơi, thiếu chút nữa là ngã sấp xuống rồi. Nhưng lúc nàng động đến cái giá ở đùi phải của anh, cả người lại run lên. Lần đầu tiên nàng động tới chân anh, cảm giác lạnh lẽo mà chân thật. Nàng đã từng hoài nghi không biết chân của anh có phải chân giả hay không, hình dung về cái chân giả đó cũng thật không phải, giờ chỉ thấy thật gầy, thật lạnh, cảm giác vô cùng khác thường quay cuồng nảy lên trong lòng nàng, cuối cùng chỉ còn lại khó chịu.
Thật vất vả mới đặt được anh ở trên giường, lúc cởi áo khoác thấy rơi ra một lọ nhỏ giống như là lọ thuốc, nhưng lại giống như mộc đường, khẽ lắc thấy vang vang, chính là thứ này vừa làm lưng nàng bị đau. Đèn trong phòng bị hỏng, nàng không nhìn được trên nhãn viết gì, chỉ có thể đem nó để lại vào trong túi áo khoác của anh.
Chậm rãi lấy lại hơi thở, nàng nhấc chân của anh đặt lên giường, khi cởi giầy chân phải của anh, nàng thấy trái tim mình như muốn nhảy ra ngoài, trước giờ nàng chưa từng chạm vào chân người tàn tật, đây là lần đầu tiên, trừ bỏ khẩn trương vẫn là khẩn trương, lòng bàn tay đổ mồ hôi giữa đêm lạnh giá.
Tay trái thật cẩn thận cởi giày chân phải, tay phải cầm cái chân gầy yếu vô lực của anh, nàng kinh ngạc thấy bên trong tất ngoài bàn chân còn có một khối cứng rắn gì đó, giống như plastic nhưng lại mềm mại hơn, có khả năng chống đỡ bàn chân đề phòng rủ xuống. Anh muốn điều chỉnh đùi phải đều phải dựa vào vật này để chống đỡ cơ thể đứng thẳng hay đi đường, không thể không chua xót, cho dù chỉ là bằng hữu, nàng cũng cảm thấy khó chịu đến không kiềm chế được. Nàng luôn chê cười anh là thiếu gia, làm việc không đứng đắn, chỉ biết dựa vào gia thế nên mới có thành tựu như vậy, không hề biết đến những gian nan chua xót trong đó.
Không muốn làm hô hấp của chính mình thêm hỗn loạn, nàng vội vàng bỏ chân của anh ra, đắp chăn lại rồi nhanh chóng ra khỏi phòng, biết rõ vừa rồi không đánh thức anh nhưng khi ra ngoài vẫn kiễng chân đi nhẹ. Đứng ở ngoài cửa lớn, nghênh mặt đón gió lạng, trái tim đập điên cuồng thật lâu vẫn không thể bình phục.
Bầu trời mới khoảng 6h đã bắt đầu hửng sáng, từ bên ngoài khung cửa sổ hẹp có từng làn sương mù mỏng manh tiến vào, những tia nắng đầu tiên bắt đầu dừng lại bên thành cửa sổ, phong cảnh hữu tình.
Anh tỉnh dậy nhưng không đứng lên ngay, chỉ nằm yên nhìn lên xà ngang trên nóc nhà, như đang nghĩ ngợi điều gì, nhưng cái gì cũng không nhớ được. Cứ lẳng lặng nằm yên đến cả chục phút mới dịch chuyển thân mình miễn cưỡng ngồi dậy, tối hôm qua không cởi bỏ cái giá đã nằm ngủ, hơn nữa lại nằm trên phản gỗ cứng, tuy rằng đã có chút đệm mỏng bên dưới nhưng thắt lưng và chân vẫn tê cứng không thể động đậy, đành phải chậm rãi chờ đợi thật lâu mới dám nâng đùi phải xuống giường.
Động tác đi giày bình thường vốn rất đơn giản, vậy mà giữa sáng sớm mát mẻ thế này trán anh lại phủ kín một tầng mồ hôi. Lấy tay với cây gậy cố gắng vịn bàn đứng lên, vừa cử động đã thấy đau thấu tim, tay trái cầm gậy chống hiện đầy gân xanh, cắn chặt răng lại vẫn ngã ngồi xuống giường. Cảm giác như lửa cháy xuyên qua nhưng anh vẫn lấy tay điều chỉnh đùi phải, lại gắt gao nắm lấy gậy chống giống như đó là điểm tựa duy nhất của mình. Anh run run cho tay vào túi sờ soạng cái lọ nhỏ, mở ra, đổ ra lòng bàn tay, cũng không nhìn rõ là mấy viên, ngửa đầ