Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tích Ý Kéo Dài

Tích Ý Kéo Dài

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341829

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1829 lượt.

ờ giấy đó viết, “Ta muốn lấy Dương Miễn, haha, về sau tiểu cừu sẽ biến thành nồi cơm của đại sói xám ta.”
Nàng đem toàn bộ giấy để trong lòng bàn tay, là một xấp giấy lớn, nàng cũng không cầm lấy, để mặc chúng phiêu tán trong gió, để gió thổi đi. “Anh nói đúng, kỳ thật những gì đã qua đều trở thành vô nghĩa. Có cố gắng níu kéo cũng không ích gì, chỉ làm cho mình vĩnh viễn không thoát ra được.” Nàng cho tới bây giờ vẫn không biết là anh rẽ trái hay rẽ phải, nàng vốn định hướng không tốt, luôn đi nhầm hướng, đến ngõ cụt, không đụng vào tường còn chưa biết quay về.
Nàng ngồi xuống đất, dùng cành cây đào một cái hố, lấy từ trong túi ra cái hộp nhạc kia, mở ra, nắm chặt đôi khuyên tai kia ở trong lòng bàn tay, cuối cùng đem ảnh chụp đặt vào trong hộp nhạc, khúc nhạc du dương theo gió bay khắp không gian, giống như an hồn khúc tiễn biệt chút quyến luyến cuối cùng của nàng.
Nàng quay lưng về phía anh, ngẩng đầu nhìn cây đại dong thụ nói, “Bắt đầu từ hôm nay, tôi sẽ đem người đó xoá đi từng chút một . Về sau, tôi nhất định sẽ sống cho chính bản thân mình.” Mũi nàng còn chưa kịp cay nồng, nước mắt đã từng giọt từng giọt rơi xuống để lại dấu vết trên gò má.
“Cứ khóc đi!” Anh nhìn bóng dáng quật cường của nàng, chỉ nhẹ nhàng thốt ra ba chữ.
“Ai nói tôi khóc?” Nàng không quay đầu, tiếp tục bước về phía trước.
Cây dong cổ thụ khẽ xạc xào trong gió, cánh đồng bát ngát mang hơi thở tươi mát thẩm thấu nội tâm, chỉ để lại Lý Tịch đang mỉm cười nhìn bóng dáng nàng rời đi.






Lúc tới thị trấn thì trời đã gần trưa, đối diện bến xe thị trấn nhỏ này có một quảng trường hình chữ thập, ở đó có vài hàng quán, là nông dân các thôn lân cận mang nông sản đến đây bán, hôm nay lại đúng vào ngàu chợ phiên, người nối người thành hàng dài không dứt, sạp hàng đặt ngay trên đường lớn, không khí rộn ràng náo nhiệt nhưng không nhốn nháo. Theo như trí nhớ của nàng, quanh quảng trường chữ thập này có một ngân hàng nhỏ, nhưng lại quên vị trí chính xác là ở đâu nên nàng dẫn Lý Tịch rẽ trái rẽ phải lòng vòng một hồi mới tìm thấy cái máy ATM duy nhất ở thị trấn này. Có lẽ người ở thị trấn còn chưa tin tưởng loại máy móc này nên chẳng có mấy người xếp hàng ở đây.
Người phía trước cầm xấp tiền nhỏ trên tay, ngón tay dò theo từng con số trên màn hình hiển thị, đến lúc chắc chắn không có gì sai sót mới bằng lòng rời đi. Anh cau mày, nghiêng đầu, rút ví tiền ra đưa cho Dung Ý, vẻ mặt như không thể chịu nổi đến nơi, nói: “Mật mã là 421576.”
“Nghĩa là sao?” Nàng lăng lăng nhìn mặt anh, đối với hành động bất ngờ của anh nhất thời không kịp phản ứng.
“Rút tiền a.”
Nàng trừng mắt nhìn anh, nói không nên lời. Cho dù là vợ chồng thì mật mã ngân hàng cũng có khi còn giấu, cho dù là bằng hữu tốt đến đâu đi chăng nữa cũng không thể đem thẻ tín dụng cùng mật mã nói cho người ta như thế chứ. Quay đầu ngẫm lại, nhưng anh vốn là người như vậy, còn có gì để so sánh nữa đây. Mấy người đứng phía sau đã bắt đầu vội vã, nàng đành phải kiên trì đứng ở máy rút tiền mở ví của anh ra.
Thầy tướng số bấm bấm ngón tay, trầm tư trong chốc lát mới chậm rãi mở miệng: “Anh kiếp này có 3 cái nạn, trải qua 3 kiếp nạn này sẽ được bình yên.” Khẽ thở dài sau lại mở miệng ướm hỏi, “Anh có muốn ngồi xuống nói về phương pháp hoá giải kiếp nạn không?”
Anh “Hừ” nở nụ cười một tiếng, kéo tay Dung Ý xoay người đi tiếp, đi rồi còn quay đầu lại lạnh lùng nói với thầy tướng số một câu, “Kiếp nạn của tôi đã trải qua hết rồi.” Tiếng gậy chống bên tay trái gõ xuống đất dị thường kiên định, âm vang lên thanh thuý giống như gõ trên tảng đá.
Thầy tướng số thấy anh không quan tâm, cũng chỉ có thể lắc đầu than thở một câu, “Cũng chưa biết được đâu.”
Rời khỏi chỗ thầy tướng số đó một đoạn, nàng mới thật cẩn thận hỏi: “Vừa rồi thầy tướng số kia nói đúng phải không?” Nếu không đúng, sao anh lại dừng lại nghe? Nếu là đúng, sao lại không muốn nghe cách hoá giải?
“Nhân sinh như giấc mộng cũng như huyễn, hướng như thần lộ mộ như hà. Thật thật giả giả chúng ta ai có thể thấy rõ được đâu?” Đứng giữa đám đông, nụ cười của anh dưới ánh mặt trời lại chợt tái nhợt thất sắc, đạm mạt vô cùng.
Nàng cúi đầu nhắc lại câu than thở kia, “Nhân sinh như giấc mộng cũng như huyễn, hướng như thần lộ mộ như hà. Chúng sinh si mê thiên huyễn tượng, thân hãm hồng trần chung dứt khoát…” Thật đúng là con người ta chung quy vẫn không tránh khỏi số trời, trói buộc bản thân bởi những điều định sẵn. Có lẽ Dương Miễn chính là số kiếp của nàng, dù có sinh ngàn vạn ảo giác, nàng cuối cùng vẫn không thể tránh khỏi. Hít sâu một ngụm không khí, nàng cũng cười nhìn anh, nếu nói theo kinh phật như vậy, có lẽ hai người bọn họ ở đây lúc này cũng là do ý trời.
Một đám người đi qua bên cạnh, nàng bị một người đụng phải, ngã chúi về Lý Tịch phía trước, anh quay lại phía sau để giúp đỡ nàng. Tay phải của nàng đặt vào đùi phải của anh, trong nháy mắt giống như bị điện giật, lập tức rụt lại. Nàng xẩu hổ ngẩng đầu muốn nói ngượng ngùng, nhì


XtGem Forum catalog