Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tích Ý Kéo Dài

Tích Ý Kéo Dài

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341832

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1832 lượt.

Sắc mặt Lý Tịch có điểm trắng bệch, vẫn cầm khăn che miệng mũi, nghe được tiếng loa truyền đến “Hành khách đi xe về N thị lúc 17 giờ ra cửa soát vé lên xe…” như nhận được lệnh đại xá.
Lúc lên xe anh đứng trước cửa, nhìn bậc thang lên, sửng sốt một chút. Chỗ ngồi trên xe thiết kế rất cao, cầu thang lên xe cũng to lớn hơn hẳn bình thường, anh tay phải nắm tay vịn trên cửa, thử đem chân trái bước lên trước, thân thể loạng choạng, không ngờ tới có người đứng sau đúng lúc gắt gao giúp đỡ khuỷu tay của anh. Nhìn lại, Dung Ý cúi đầu than thở, “Sao không đợi tôi?”, giọng nói hơi hơi có vẻ tức giận.
Tay nàng thực lạnh lẽo, giống như còn có chút ẩm ướt, còn có cả mồ hôi, thực nhẹ nhàng khoan khoái kề sát da thịt anh. Anh còn chưa kịp phản ứng lại, tay kia của nàng đã ôm chầm lấy thắt lưng của anh, đứng phía sau lưng, hai người gắt gao chạm vào cùng một chỗ. Thân thể anh cứng lại, chưa bao giờ nhận giúp đỡ của ai nưh thế này, trong lòng kháng cự lại dần dần biến mất, giống như thói quen, tuy rằng anh không biết thói quen như vậy bắt đầu từ khi nào.
Nàng thấy anh dừng lại, lại tức giận nhỏ giọng mở miệng nói, “Tôi vừa rửa tay rồi!” Nghe ngữ khí của nàng như kể công, anh chỉ cười cười, tiếp tục động tác còn dang dở.
Không dám trách móc, mà có nói cũng không cách nào, nàng dìu anh đến tận chỗ ngồi bên cửa sổ an vị xong mới nhẹ nhàng thở ra.
“Anh xem người ta chàng chàng thiếp thiếp ân ái thế kia, ngay cả lên xe cũng ôm chặt lấy nhau kìa.” Phía sau truyền đến một giọng phụ nữ, giọng nói nồng đậm âm địa phương lại mang đầy ý làm nũng.
“Ân ái gì, em thì biết cái gì? Chàng trai đó là bị què nên cô gái mới phải ôm lên xe.” Tiếng người con trai ồm ồm, tuy rằng đã cố gắng thấp giọng nhưng trong xe vẫn nghe rõ ràng.
“Sao em không thấy gì cả, thấy anh ta nhìn rất nhã nhặn mà…”
“Em ngồi ở đây không nhìn thấy, vừa rồi anh nhìn thấy lúc anh ta đi, đùi phải không nhúc nhích được, tay còn phải chống gậy nữa.”
“A, người đó trông thật đẹp, không thấy có vẻ gì là người què a.”
“Đẹp cũng có ăn được không, ngay cả đi lên cầu thang cũng phải để con gái ôm lên. Đùi phải của anh ta bất lực, em đến đây mà nhìn xem…”
Ô tô kêu “rầm rầm” che giấu những tạp âm khác. Vừa rồi cuộc nói chuyện của hai người kia làm trái tim Dung Ý nhẹ nhàng co lại, có chút đau đớn không dấu vết. Anh lại chỉ nghiêng đầu nhìn cửa sổ, nhìn không có biểu hiện gì, chỉ có thân dưới là cứng ngắc lại, mân mân môi không lên tiếng. Làm sao có thể không ngại ngùng? Kỳ thật nàng có khác gì hai người xa lạ kia không hề kiêng kỵ bàn luận về chỗ thiếu hụt của anh giữa chốn đông người đâu? Chỉ biết sướng miệng mình mà lại hồn nhiên không biết đang làm tổn thương người khác.
“Thực xin lỗi… Vừa rồi tôi không cố ý, chỉ là…”
Anh nhìn cánh đồng hoa hướng dương bên ngoài cửa sổ trải sắc vàng óng ánh miên man dưới ảnh mặt trời, giống như xuất thần, cắt ngang lời của nàng, hỏi, “Em đã trồng hoa hướng dương bao giờ chưa?”
“Chưa có.” Nàng thấy anh đột nhiên nói đến đề tài này có vẻ ngạc nhiên.
“Hồi tôi học tiểu học năm thứ nhất, giáo viên yêu cầu chúng tôi về nhà quan sát sự trưởng thành của cây, tôi lén trộm lấy một cây hoa quỳ ở trong sân.” Mỗi ngày đều tưới nước, nghe giáo viên nói sữa có nhiều dinh dưỡng, anh còn trốn quản gia lấy sữa của mình đem đến tưới cho bồn hoa, mỗi ngày đều mong chờ nó mau nở hoa.
Nàng nhìn anh khoé miệng hơi hơi cong lên, tảng đá đang đè nặng trong lòng như được trút bỏ, trêu ghẹo anh nói, “Chắc hẳn sau đó sẽ nở ra một đoá hướng dương đặc biệt to lớn phải không?” Trên mặt nàng biểu tình thực khoa trương, còn dùng tay vẽ một hình tròn lớn như quả bóng rổ.
“Sau đó… Sau đó ba tôi trở về, còn chưa kịp thấy hoa nở đã vội mang cho người khác.” Anh nói rất nhẹ, không thể nghe thấy chút thở dài.
“Đem tặng hoa khôi lớp bên cạnh à?” Đây là phản ứng đầu tiên của Dung Ý, đem tặng giai nhân thì còn thở dài cái gì nữa?
Miệng anh cong lên, “Không, tôi cho một người anh em.”
“A? Anh là dạng người này sao?” Kỳ thật nàng muốn nói, Lý nhị, cuối cùng tôi đoán anh là gay cũng thật là chính xác đi.
Anh xoay đầu nhìn thoáng qua nàng, “Đó là vì trong nhà không cho tôi trồng hoa.” Anh còn nhớ rõ lúc anh đem cây hoa hướng dương tới cửa lén đưa cho Hứa Tuấn Hằng cũng kích động giống như chiến sĩ giao lại nhiệm vụ cuối cùng, “Cách mạng chưa thành công, mong đồng chí cố gắng.” Trong màn đêm lệ ướt lưng tròng nhìn bóng dáng Hứa Tuấn Hằng ôm hoa hướng dương rời xa dần.
Nàng mở miệng để thở, “Nhà anh quy củ thật nhiều quá, ngay cả hoa cũng không được trồng. Thế cuối cùng thì nó có nở hoa hay không?”
“Có, nở một đoá hoa rất lớn, về sau có nghe các bạn đồng học nói, đó là một đoá hoa lớn vô cùng xinh đẹp. Anh nhìn xa xa liếc mắt một cái, lắc lắc đầu, gió thổi qua, đầu quay về bên trái, gió vừa đi, đầu lại quay về bên phải.
Vốn đây là một sự kiện thú vị và đầy hứng thú của anh, không hiểu sao lại đọc được ở trong mắt anh một chút đau thương. Có ai không có những chuyện xưa cũ, ít nhiều cũng ngưng đọng trong lòng, thật lâu không