Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tích Ý Kéo Dài

Tích Ý Kéo Dài

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341830

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1830 lượt.

tiêu tan.
Đường quốc lộ quanh co khúc khuỷu, mặt đường lại không bằng phẳng, xe xóc lên xóc xuống, nàng có thể cảm nhận được người ở bên cạnh thật sự không thoải mái. Chân của anh dài như vậy, co lại ở không gian chật hẹp này không thể duối ra, đùi phải cong vẹo tựa vào bên cạnh, tay phải gắt gao chống vào ghế, dường như cứ một lúc lại phải đổi tư thế. Bây giờ chỉ thấy anh cầm lấy đầu gối bên phải, như là ghếch chân bắt chéo đùi phải lên trên đùi trái, thân thể đều nghiêng về bên trái, khẽ tựa vào cánh tay nàng. Cảm giác được nhiệt độ trên người anh, nàng muốn nói cái gì đó, Lý Tịch lại nhìn ra ngoài cửa sổ khẽ nở nụ cười.
Xe đi qua cầu, nhìn qua cửa số thấy một vài thiếu nữ ngồi bên bờ sông gội đầu, ánh mặt trời dừng lại trên mặt nước, nhảy nhót trên mình của họ, anh tự nhiên mỉm cười. Thầm nhớ tới hình ảnh nàng cúi đầu xả tóc, nước róc rách chảy từ đỉnh đầu xuống ngọn tóc, xung quanh sương mù mờ ảo, còn có hương hoa sen trong hồ lan toả trong không khí…. Từng chi tiết nhỏ vậy mà anh vẫn nhớ rõ ràng.
“Anh cười cái gì thế?”
Anh bị tiếng gọi của nàng làm sực tỉnh, “Có một lần đi đảo Bali, đi ngang qua một bãi tắm lộ thiên đúng vào thời gian con gái trong thôn tắm rửa, chậc chậc, chúng ta lúc ấy thật cao hứng a. Nguyên lai cái thôn đó lại có tập tục như vậy, các thiếu nữ tắm rửa ở thánh tuyền lộ thiên, dâng hoa tươi lên các vị thần để cầu nhân duyên tốt đẹp…” Giọng anh nhẹ nhàng như kể chuyện, không nhanh không chậm.
Nàng nhìn theo ánh mắt anh về phía những cô gái đang vui đùa ầm ĩ bên bờ sông kia, “Anh sao mà đầu óc đen tối vậy?…” Thân thể lại trong nháy mắt cứng lại, đầu anh tựa trên vai nàng, mặt chạm vào xương quai xanh của nàng, đầu anh vuốt ve cằm của nàng, cả người nàng đều bị hơi thở của anh vây quanh, làm cho hô hấp của nàng cũng chậm lại, cảm giác được từ người anh truyền đến hơi nóng khác thường, bả vai của nàng giật giật, “Anh có phải hay không…”
Uhm… cho tôi ngủ một chút đi…” Đầu anh hướng về phía gáy của nàng rúc rúc, tìm vị trí thoải mái nhất rồi không lên tiếng nữa.
Nàng nghe thấy tiếng hít thở của anh dần dần nhẹ nhàng, trong lòng tự nhiên như có chỗ trống.
“Chuyến bay cuối cùng hôm nay là 10 giờ rưỡi…” Nàng nghiêng đầu nhìn khuôn mặt anh đang ngủ dưới ánh đèn ne-on mờ mờ, lại nhìn tay phải của anh đang đau khổ chống lên ghế dựa, thử mở miệng, “Hay là chúng ta ở lại N thị một đêm đi.” Vừa rồi lúc anh ngủ nàng phát hiện ra là anh đang phát sốt, trán nóng vô cùng mà cả người lại đổ mồ hôi lạng, lúc xuống xe phải xoa nhẹ cả nửa ngày chân trái mới miễn cưỡng đứng lên, nàng đứng nhìn mà trong lòng đầy tư vị.
Anh nhìn nhìn đồng hồ, “Vẫn còn kịp a.” Giọng nói bắt đầu khàn khàn.
“Trước tiên phải qua hiệu thuốc mua thuốc cho anh uống đã, anh nóng như thiêu rồi.” Nhìn thấy bên đường có hiệu thuốc, nàng định bảo lái xe taxi dừng lại, không ngờ anh buông 1 câu lạnh lùng: “Không uống”, nói xong lại nhắm mắt tiếp tục nghỉ ngơi, không hề quan tâm đến nàng.
Nàng chán nản, không uống thì không uống, cũng không phải là nàng khó chịu, chẳng lẽ nàng đúng là bảo mẫu của Tịch thiếu sao?
Đến sân bay, thiếu gia đi toilet, nàng đứng đợi bên ngoài mới phát hiện ra một chuyện rất quan trọng, nàng không có chứng minh thư hay giấy tờ gì cả, cho dù có tiền người ta cũng không cho lên máy bay a. Nàng còn chưa kịp nghĩ ngợi gì, di động đã vang lên, nghe điện thoại, Lý Tịch bình tĩnh nói cho nàng biết sẽ có người ở sân bay đến đón nàng đi đăng ký, nói xong liền cúp máy. Nàng nhìn qua cuốn sách hướng dẫn nhỏ, thực sự là có nhân viên ở sân bay đưa nàng đi đăng ký, kiểm tra cái gì cũng miễn hết, trực tiếp dẫn nàng lên máy bay, không phải lối đi dành riêng cho khách VIP, trong đêm đen, vị kia mặc đồng phục màu đen chỉnh tề lái xe đưa nàng đi xuyên qua sân bay to như vậy làm nàng có cảm giác mình giống như khách nhập cư trái phép, xe chạy thẳng đến cửa lên máy bay. Làm cho nàng chợt thấy vui mừng, không phải hành khách nhập cư trái phép nào cũng được hưởng thụ chế độ phục vụ ân cần đặc biệt của khoang hạng nhất thế này.
Trên loa truyền đến thông báo, “Để đảm bảo an toàn trong khi bay, đề nghị quý khách không dùng điện thoại hay máy tính trong quá trình máy bay cất cánh và hạ cánh…” Máy bay cất cánh được một lúc, ànng mới nhìn thấy Lý Tịch khoan thai bước đến, tiếp viên hàng không xinh đẹp bên cạnh còn cẩn thận giúp đỡ anh, anh lại cúi đầu bên tai cô ta nói gì đó khiến cho nàng tiếp viên xinh đẹp đoan trang cười đến sáng lạn. Dung Ý thở phào nhẹ nhõm, vừa rồi còn lo lắng cho anh thật là uổng phí, người ta có mỹ nhân làm bạn rồi, nàng ngả lưng xuống tựa vào ghế, vừa mới kép chăn lên nhắm mắt lại, bên tai liền vang lên giọng nói của anh, “A, ghen sao?”
Nàng kéo chăn xuống mở to mắt, mặt của anh đối diện mặt nàng, tựa vào gần như vậy, chóp mũi cơ hồ chạm vào nhau, doạ nàng giật nảy cả mình. Đang định nói gì đó, nhìn thấy anh mặt trắng bệch, lời nói chua ngoa ra khỏi miệng lại thay đổi hương vị, “Anh không sao chứ?”
“Có thể có chuyện gì sao?” Anh tỏ vẻ tức giận liếc nàng một cái.
Tốt, n