Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341831
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1831 lượt.
n thấy ánh mắt của anh lại ngây ngẩn cả người. Không phải con ngươi đen láy toả sáng như người châu Á điển hình mà là ánh mắt màu hổ phách vàng óng thản nhiên, khi nhảy nhót linh động, khi lại lặng im như có lớp sương mù bao phủ, cả hai hoà trộn vào nhau đẹp đẽ vô cùng. Được rồi, nàng không thể không thừa nhận, mắt nàng tuy rằng to lớn nhưng vì cận thị phải đeo kính, lại hay ngây người nhìn thật ngốc nghếch, lấy đâu ra nửa điểm linh khí như người ta.
Phía sau có một người đụng vào bả vai của nàng, nàng lại chăm chú nhìn ánh mắt của anh mà bất giác không để ý, một hồi lâu mới cảm thấy dường như có gì đó bất thường, sờ sờ túi quần mới cứng người lại, ví tiền bị trộm. Nàng quay đầu nhìn đám người kia thấy tên kẻ trộm đó cũng đang nhìn lại nàng, ánh mắt loé lên, đang định đẩy người bên cạnh ra để đuổi theo, Lý Tịch lại nhanh chóng nắm chặt cổ tay nàng.
“Ví tiền của tôi bị trộm.” Nàng không nói nhiều, dứt lời liền giãy khỏi tay anh, chỉ có điều tay anh nắm chặt quá, khiến cho cổ tay nàng cũng cảm thấy đau.
“Coi như hết rồi đi!” Anh rất bình tĩnh lôi kéo tay nàng đi về hướng khác.
Nàng nhìn tên kẻ trộm đã sắp biến mất nơi cuối đường, vội vã giật tay ra, móng tay hằn lên mu bàn tay của anh, “Anh điên rồi sao, tiền của tôi, chứng minh thư, thẻ tín dụng đều ở trong đó a.” Nàng cắn răng rít lên, nhìn vẻ mặt bất cần của anh thật muốn đấm cho anh một cái.
“Người đó có dao.” Thanh âm vẫn bình tĩnh như cũ.
“Anh vừa rồi nhìn thấy hắn trộm ví tiền của tôi mà không lên tiếng??” Nàng đã sắp tức đến phát điên, anh ta là đàn ông sao? Trời ạ, cho dù không dám ra tay thì cũng có thể nhắc nhở người bên cạnh một chút chứ? Nnàg chỉ cảm thấy không khí oi bức đến mức sắp làm nàng phát điên rồi.
“Không đáng vì…”
Giọng nói của nàng lạnh như băng cắt ngang lời anh nói, “Có đáng giá hay không xinh anh đừng dùng vị trí của mình cân nhắc, không phải ai cũng giống đại thiếu gia như anh an nhàn sung sướng, vô ưu vô lo, anh nói câu không đáng đó đơn giản là cho tới bây giờ anh chưa từng trải qua những khó khăn của cuộc sống, chưa từng cảm nhận được những người ở tầng dưới của xã hội đau khổ, giãy dụa kiếm được từng đồng tiền có bao nhiêu vất vả.” Nàng kích động đến mức ánh mắt đỏ lên, chỉ cảm thấy anh nói câu “không đáng” kia như chạm vào vết thương thật sâu trong lòng nàng, không thể nào che giấu sự chua xót cùng đau đớn trong lòng. Năm đó mẹ Dưỡng Miễn trước mặt cha nàng bỏ lại phong bì nói câu “Cô cũng chỉ đáng giá chừng này thôi.” Rồi khi nàng làm nhân viên phục vụ trong quán bar có đôi khi cũng bị khách khứa làm khó dễ hỏi câu: “Cô nghĩ cô đáng bao nhiêu tiền chứ?” Dù là đáng giá hay không đáng giá cũng không phải do bọn họ định đoạt. Dựa vào cái gì mà không để cho nàng có quyền lựa chọn?
Lúc nàng dùng sức cậy tay anh ra, móng tay dài xẹt qua mu bàn tay của anh lưu lại vết máu. Nàng còn muốn xông lên phía trước đi tìm, cái đó thuộc về nàng, có đáng giá hay không do nàng định đoạt.
Anh nhìn nàng kích động như thế chỉ lặng im không nói gì, lúc thấy nàng giãy tay, anh khẽ xoay người đỡ bả vai nàng, thật lâu sau mới nói ra câu, “Đừng đuổi theo nữa, hắn chạy xa rồi.”
“Không phải ai cũng giống như anh, chỉ có một chân.” Hất tay anh ra, nàng đi nhanh về phía trước, bỗng nhiên có một loại khoái cảm giống như trả thù, chỉ có điều không biết cảm giác đau đớn từ đâu đến lại dày vò lòng nàng, nàng thật sự không biết đến tột cùng là vì sao mà đau? Trong lòng giống như một cái bao lớn bị thủng một lỗ nhỏ, mỗi ngày mỗi đêm mất đi vài thứ, chính mình lại hồn nhiên không biết.
Anh sắc mặt chợt ngừng lại, ánh mắt hơi hơi híp, cười như không cười, nhìn bóng dáng của nàng khẽ hỏi, “Xin hỏi người có đủ hai chân kia, em chấp nhất điều gì?”
Nàng dừng bước, nhắm mắt lại, mồ hôi chảy dọc hai bên má, nàng liếm liếm đôi môi khô khốc, “Tôi chỉ muốn tìm lại ví tiền của mình thôi.” Không quay đầu lại, tiếp tục đi về phía trước.
Nàng mất toàn bộ buổi chiều ở thị trấn, cuối cùng còn đến an ninh trình báo, người trực ở đó lại nói hôm nay bọn họ nghỉ, không làm việc. Nhìn ánh mặt trời từ phía tây dừng lại nơi tấm biển thật to trước cửa “Vì nhân dân phục vụ”, nàng cười, là thật sự tìm không được nữa rồi. Dựa vào cái gì mà phẫn nộ, dựa vào cái gì mà bi thương? Trong lòng chỉ cảm thấy khó chịu không nói nên lời.
Quay đầu nhìn thoáng qua Lý Tịch vẫn theo sau nàng, trăm ngàn lời đều không thể cất lên, đến lúc mua vé xe chuyến cuối cùng về N thị nàng cũng chưa nói gì với anh. Xấu hổ, ảo não, toàn bộ cảm giác kia nảy lên trong lòng, ngay cả chính nàng cũng không hiểu vì sao lại đem toàn bộ giận dữ trút lên người anh. Không phải là nha đầu mới bước vào cuộc sống, nàng đi làm mấy năm đã luyện được bản lĩnh khéo léo đưa đẩy lõi đời, nhưng trước mặt anh lại hiện nguyên hình, ngẫm lại càng thấy xấu hổ.
Trong phòng đợi ở nhà ga tràn ngập đủ loại hương vị, phía sau là một đại thúc mặc quần âu áo sơ mi chân đi săng đan không coi ai ra gì ăn mía phun bã, bên cạnh là tiểu hài tử cốc mì ăn liền ăn từng miếng một, vừa ăn vừa hít hà xuýt xoa…