Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341841
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1841 lượt.
vang. Dung Ý gọi người phụ nữ đó là mẹ, nàng cảm thấy rất kỳ quái, nàng chưa từng gặp qua mẹ, cũng không biết mẹ là ai, chỉ cảm thấy tò mò, cố gắng để nhìn thấy bộ dáng của người đó, nhưng vì bà ấy đang cõng nàng nên nàng chỉ có thể nhìn thấy bà mặc bộ váy liền màu xám thô cứng đã cũ, dưới ánh đèn đường mờ nhạt, Dung Ý nằm trên lưng bà nhìn thấy váy áo bám đầy khói bụi…
Trong mơ, ở giữa sân thể dục rộng thênh thang của học viện F, chỉ có mình nàng chạy mải miết hết vòng này đến vòng khác, không ai để ý đến nàng, nàng cũng không biết mệt, mồ hôi thấm ướt quần áo nhưng nàng vẫn chạy, vừa chạy vừa hét… Bạn bè cùng học lạnh lùng nhìn thoáng qua, nàng như nghe thấy tiếng bọn họ cười nhạo nhưng lại không nghe được họ nói gì…
Lại một giấc mơ khác, nàng ngâm mình trong bồn tắm phủ đầy cánh hoa hồng, giống như đứa trẻ con thầm mong được ai đó ôm ấp trong giấc ngủ yên bình. Đầu nàng chìm hoàn toàn trong nước, giống như không cả cần hít thở. Bên cạnh có một giọng nói thì thầm với nàng, muốn làm sạch thân thể, tẩy sạch tâm hồn, nàng phải…
Hết giấc mộng này đến giấc mộng khác không ngừng xoay chuyển, nàng cả người phát run giãy dụa muốn tỉnh lại, nhưng lại có người bóp chặt cổ của nàng, không thể động đậy, miệng há hốc, mắt chợt bừng mở.
Lúc tỉnh lại thì trời đã sáng, bên ngoài tí tách tiếng mưa rơi trên mái che, thoáng nhìn thấy Lý Tịch đang ôm mình tựa vào thành giường ngủ, không biết là do mệt mỏi hay vì nguyên nhân gì mà tỉnh dậy rồi vẫn không tránh ra. Nàng tuy rằng ốm đến mơ màng nhưng vẫn biết hôm qua anh ôm nàng dỗ nàng uống thuốc, cẩn thận rót nước cho nàng uống, rồi lại ôm nàng cho nàng khóc ướt đẫm áo… Dù sao cũng không phải lần đầu mất mặt trước mặt anh, thói quen hình thành tự lúc nào, thế nhưng từ bao giờ nàng đã thôi bài xích anh mà từ đáy lòng đã quyến luyến sự có mặt của anh. Nhìn anh tưởng là gầy nhưng lại có cơ ngực, nàng cười, quan sản cẩn thận, tỉ mỉ bộ dáng hỗn độn của anh, nhìn buồn cười nhưng lại giống như một đứa trẻ nhỏ.
Nàng đỡ anh nằm xuống, anh nhíu mày, từ lưng dội lên cảm giác đau đớn khiến anh mở mắt, mơ mơ hồ hồ đưa tay sờ trán nàng, mí mặt lại sụp xuống ngủ tiếp. Chân của anh còn buông xuống bên giường, nàng im ắng đỡ lên giường tháo giầy cho anh, lại đắp chăn lại. Nhìn thuốc ở tủ đầu giường, biết là anh tối qua đã gọi bác sĩ tới. Còn có nửa bát cháo, nàng cười nghi hoặc, nhìn cháo này thế nào cũng không giống như do anh nấu.
Đã mùa thu rồi sao? Nàng có cảm giác lành lạnh ẩm ướt, ở trong phòng tắm, nàng nhìn chính mình trong gương, tái nhợt, gầy yếu, hốc mắt thâm quầng. Nàng không nghĩ gì, đầu óc trống rỗng, không nhớ nổi bất cứ niềm vui hay nỗi buồn nào, chỉ cảm thấy nước mắt đêm qua giống như đem theo tất cả nghẹn khuất đổ ra, không còn vương vấn, tâm tình cũng không thể nói rõ là tốt hay xấu. Chợt nghe được tiếng chuông cửa vang lên, nàng dùng cây trâm tuỳ tiện búi tóc lên, càng có vẻ mặt thờ ơ, lạnh lùng, trắng bệch mà vô cảm.
Mở cửa, ngẩng đầu, một thoáng kinh ngạc, sau lại bình tĩnh. Đan Hiểu Uyển đứng ở cửa, nhìn thấy bộ dáng này của Dung Ý, trong lòng ảm đạm nhưng vẫn kiên định như cũ, cô cảm thấy mình đã làm đúng, chỉ còn bước cuối cùng này thôi, cô và Dương Miễn chỉ còn bước cuối vậy thôi.
“Có việc gì à?” Dung Ý mệt mỏi đứng ở cửa, không có khí lực tiếp khác, cũng không cố gắng gượng cười xã giao.
“Chúng tôi sắp đính hôn.” Đan Hiểu Uyển không có một tia xin lỗi, thẳng tắp nhấn Dung Ý chìm trong ánh mắt.
“Tôi đã nói lời chúc mừng rồi mà, còn có gì nữa sao?” Trăm năm hạnh phúc? Sớm sinh quý tử? Buồn cười, anh ta cùng cô đính hôn phải tuyên thệ trước mặt nàng sao, Dương Miễn xướng Đan Hiểu Uyển phụ hoạ, hai người bọn họ giống như biểu diễn trên sân khấu, nàng cứ phải đi tới đi lui xem họ biểu diễn để rồi bị nhạo báng, coi thường hay sao?
“Đây là thiệp mời, yến hội đêm đó hi vọng cô có thể đến.” Đan Hiểu Uyển đưa cho nàng tấm thiệp màu hồng phấn, không chút tình cảm đưa ra trước mặt nàng, màu hồng phấn ngọt ngào đến thế nhưng trước mặt nàng chợt trở thành chói mắt, giống như màu đỏ thẫm trong không khí vui mừng.
“Cô có ý gì?”
“Tôi không hy vọng thấy cô cùng anh ấy vẫn còn dây dưa, đây là lần cuối cùng, làm cho anh ấy chết tâm, cũng là giải thoát cho cô.” Cô trước giờ chưa bao giờ là người nhân từ, cho nên tuyệt đối không nương tay.
Dung Ý ngây dại nhìn nàng, trái tim chợt gắt gao co rút, khó chịu cùng ghê tởm không nói lên lời. Phía sau truyền đến một loạt tiếng động, quay đầu nhìn thấy Lý Tịch còn buồn ngủ chống gậy đi ra, áo sơ mi còn đầy dấu vết nước mắt của nàng đêm qua, góc áo bị nàng túm chặt nhăn nhúm lại, cước bộ thong thả đi tới cửa, nhìn thấy Đan Hiểu Uyển lại nhướng mắt lên.
“A, hoá ra là Đan tiểu thư sáng sớm đã đến phá mộng đẹp của người ta sao?” Anh mặt dày mở miệng, đứng sát cạnh Dung Ý, khẽ kéo nàng lại gần, nàng cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể anh.
Đan Hiểu Uyển thấy người vừa ra cũng sửng sốt, chợt phục hồi tinh thần, “Không ngờ Tịch thiếu cũng ở đây. Mấy ngày nay Dung Ý không đến công ty nên mới đích thân đến đây