XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tích Ý Kéo Dài

Tích Ý Kéo Dài

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341844

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1844 lượt.

tôi mà là Dương Miễn tôi cũng chọn Hiểu Uyển, làm sao đến lượt Dung Ý a… Không nghĩ được đã nhiều năm như vậy mà giấc mộng hoá phượng hoàng vẫn không thay đổi. Nghe nói hiện đang làm marketting, làm gì có đàn ông nào để ý chứ, cho dù là hói đầu hay uống rượu bằng mũi thì cũng phải cung kính lễ phép với người ta…”
“Nói đủ chưa?” Dung Ý mở cửa ra, trên mặt biểu tình bình tĩnh, ba người đang đứng trước gương bên bồn rửa tay sợ tới mức trợn to mắt nhìn nàng, không nói nửa câu. Nàng đi ra ngoài, vừa bước ra khỏi cửa chỉ cảm thấy cả thể xác và tinh thần đều tê dại, đau lòng, đau bụng, đau chân, từng tế bào trên cơ thể đều co rút đau đớn, nhè nhẹ rút sạch toàn bộ khí lực của nàng.
Trán nàng thoáng chốc đã đầy mồ hôi, thở phì phò, thấy tai mình ù đi, toàn bộ lỗ tai đều điên cuồng mà đau đớn, nhận không ra là tạp âm từ bên ngoài hay là từ chính nội tâm đang kêu gào của mình. Mơ mơ màng màng bước đi, tới chỗ rẽ lại đụng vào người khác. Ngửi thấy mùi rượu xung quanh, nàng khẽ nỉ non “Thực xin lỗi.”
Chung Khánh Diệp uống vài chén vốn đã lâng lâng, nay dưới ánh đèn hành lang này nhìn thấy mỹ nhân hai mắt buông xuống nhẹ nhàng rung động, bộ dáng uỷ khuất cùng mệt mỏi làm tính háo sắc của hắn ta nổi lên, hất tay cấp dưới đang giúp đỡ nàng, “Ôi, tiểu bảo bối của ta có sao không?” Đôi bàn tay to lớn sờ soạng trên người Dung Ý, mùi rượu phả vào gáy nàng khiến nàng ghê tởm.
Dung Ý vốn đã quen thuộc với những tình huống như vậy nhưng giờ phúc này đầu óc lại trống rỗng, muốn né tránh nhưng chân tay lại như không nghe lời, bị hắn ta ôm mà không có cách nào nhúc nhích, chỉ miễn cưỡng cười cười, “Tiên sinh, ngài say rồi…” Ánh mắt liếc về phía người bên cạnh cầu cứu, nhưng người nọ lại ngó lơ, lão bản vui vẻ anh ta làm sao dám làm mất hứng a?
Chung Khánh Diệp nhìn Dung Ý chăm chú, vừa rồi nhìn thấy khuôn mặt của nàng cảm thấy có chút ấn tượng, nhìn kỹ khuôn mặt phiếm hồng của nàng, hắn rốt cuộc nhận ra tiểu mỹ nhân đã từng gặp trước đây, “A, hôm nay còn gặp được cố nhân, năm đó không thể cùng em chơi đùa, tôi đây vẫn phiền muộn trong lòng…” Tay trượt xuống đùi của nàng, định kéo váy nàng lên.
Nghe hắn nói, nàng sợ đến run rẩy, đôi mắt mở to dõi theo khuôn mặt hắn kinh hoàng giống như nhìn thấy quái vật. Năm ấy nàng làm phục vụ ở quán bar, mặc váy ngắn ngang đùi bó sát người, bán được mỗi chai bia đều được trích % hoa hồng. Kỳ thật cố gắng bán được bia cũng không kiếm được nhiều tiền bằng kiếm được khách sộp. Lúc ấy khi tán gẫu cùng mấy cô gái cùng làm, họ bảo nàng đi đến khu ghế VIP chơi đoán số, đầu chung, làm cho khách hàng vui vẻ, bồi uống rượu… sẽ kiếm được nhiều tiền hơn bán bia đơn thuần, nàng tưởng thật nên cũng đi. Không ngờ lại gặp phải tình cảnh có 1 cô gái bị chuốc thuốc mê, bị lột sạch quần áo nằm xụi lơ trên mặt đất, còn có tên khách hàng biến thái cầm chai bia loạng choạng tiến về phía cô… Lúc nàng đẩy cửa đi vào liền ngây ngẩn cả người, xoay người nhanh chân bỏ chạy, ngay cả lương cũng bỏ luôn không dám trở về lấy… Lúc này nhớ lại nàng vẫn run rẩy từng đợt ghê tởm, không ngờ người trước mặt lại chính là tên khách hôm đó, đầu nàng ong ong, hai tay nắm chặt, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, cả người không ngừng run lên.
Ngay lúc Chung Khánh Diệp động tác trên tay còn chưa có ý định dừng lại, thình lình bị một người giữ lấy bả vai đấm thẳng 1 quyền vào mặt, tốc độ cực nhanh làm cho hắn không kịp phản ứng, chỉ thấy hoa mắt chóng mặt như đất trời lay chuyển, lấy tay lau mặt, máu mũi dính đầy hai tay, “Ngươi con mẹ nó sao dám xen vào chuyện của người khác?” Đang định đấm trả lại người nọ một quyền đã bị tên người hầu thần sắc kích động ôm chặt lấy hắn không cho tiến lên.
Lý Tịch còn chưa tan cơn cuồng nộ, đưa tay kéo mạnh Dung Ý đang cúi đầu ở bên khiến nàng lảo đảo. Nàng ngẩng đầu nhìn ánh mắt của anh, người bình thường khi tức giận đều như có lửa thiêu trong mắt, nhưng khi anh giận dữ ánh mắt như đóng băng, băng sâu vạn trượng khiến người ta phát lạnh tự đáy lòng.
Một bên Chung Khánh Diệp say lướt khướt vẫn hùng hùng hổ hổ, “Ả đê tiện này bị người ta bao đã bao nhiêu lần rồi, giờ còn giả bộ trinh tiết thanh cao…” Dung Ý không lên tiếng, không biểu tình, chỉ đứng lăng lăng, Lý Tịch tay trái xiết chặt cây gậy chống, mu bàn tay vì dùng sức quá độ mà nổi hằn gân xanh, bên tai là tiếng mắng chửi không ngừng, xoay người lại lại bị Khải Thuỵ ôm lấy, thấp giọng ghé vào tai anh nói, “Martin, bình tĩnh một chút, hôm nay là ngày vui của người ta, so đo với hạng người này e ảnh hưởng đến thân phận của mình…” Khải Thuỵ ôm chặt thân thể cứng ngắc của anh, sợ anh lại ra tay, càng sợ anh xảy ra chuyện gì thì không thể cứu vãn. Trong lòng kỳ thật cũng bất an, Lý Tịch tuy rằng bình thường luôn có bộ dáng lãng tử bất cần, nhưng khi nghiêm túc so với bất cứ ai cũng vô cùng uy nghiêm, giờ phút này ánh mắt ám trầm khiến anh ta kinh hãi.
Lý Tịch hơi thở phì phò, ngực chậm rãi phập phồng, giãy khỏi Khải Thuỵ, ghé vào tai anh ta nhẹ giọng ói, “Nói cho tên cầu chủ nhân này, tôi sẽ nhớ kỹ chuyện này…” Lại khôi phục