Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341846
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1846 lượt.
ỳ nên tay đặt đặt vào khoá cửa, vừa đẩy ra vừa nói, “Em muốn xem xem căn hộ siêu sang này có gì đặc biệt hơn người…” Vốn định ngăn cản nhưng Lý Tịch bất đắc dĩ không theo kịp bước chân của nàng, lúc đi tới cửa, cửa phòng đã mở tung.
Ba người, sáu con mắt gặp nhau, trong không khí giống như nghe được tiếng băng tan.
Dung Ý đang ngồi trên giường sấy tóc, thấy cửa mở, theo phản xạ nhảy dựng lên, lúc này nàng chỉ mặc mỗi cái áo lúc nãy Lý Tịch đưa cho nàng, quần áo rộng quá, dài gần đến đầu gối nên nàng lười không mặc quần vào. Không ngờ có người xông vào, tay nàng đang cầm khăn mặt chững lại giữa không trung, giống như bị điểm huyệt.
Lý Tịch nhìn nàng vừa tắm rửa xong nên mặt còn đỏ ửng, tóc rối tung ẩm ướt, từng giọt nước trong suốt nhỏ xuống sàn gỗ, quần áo rộng thùng thình thấp thoáng xương quai xanh, ánh mắt rời xuống dưới nhìn đến đôi chân thon dài trắng nõn, hai bàn chân để trần đi trên mặt đất… Chỉ cảm thấy ánh sáng như nổ tung trước mắt, tay đang chống gậy chợt đổ mồ hôi, chỉ cảm thấy trong phòng dường như nóng hơn bên ngoài vài độ.
“Tôi… Tôi không phải…” Dung Ý nhìn người trước mặt còn cao hơn cả nàng, dáng điệu như người mẫu, quẫn bách muốn giải thích cái gì đó, sáng tinh mơ mặc quần áo của anh ngồi trên giường của anh bị nữ nhân của anh thấy, như thế này có gọi là bắt kẻ thông dâm trên giường không a? Chỉ cảm thấy tay chân luống cuống hơn bao giờ hết, mặt hết tái lại đỏ, ánh mắt mờ nước chực khóc.
“Đi ra ngoài!” Lý Tịch quát lớn, đáy mắt đã dâng lên lửa giận, tiểu mỹ nhân bên cạnh vụng trộm thè lưỡi, biết không nên chọc anh tức giận, vội vàng đi ra ngoài. Anh không nói thêm câu nào, đi ra ngoài thuận tay đóng cửa lại, chỉ để lại nàng ngơ ngác nhìn cửa kia, tâm trí rối loạn. Khoảng mười phút sau có người đến gõ cửa, nàng hít sâu một hơi rồi mở cửa, lăng lăng nhìn cô gái mặc đồ công sở màu đen nghiêm chỉnh đứng ở cửa.
“Xin chào Dung tiểu thư, tôi là thư ký của Lý tiên sinh, bộ quần áo này là ngài ấy bảo tôi đưa tới.”Thư ký tươi cười thực thi nhiệm vụ, không thể soi mói. Nàng cảm ơn sau liền đóng cửa lại, không có cách nào giải thích, chỉ vô lực dựa vào tường. Thay quần áo xong, chỉnh đốn lại tâm trạng rồi đi ra phòng khách, căn phòng rộng lớn chỉ còn lại mình Lý Tịch, sắc mặt ngưng lại, nhìn không được tốt, tay phải chống sô pha hơi tựa vào lưng ghế, gối dựa bị anh tuỳ ý đẩy rơi xuống đất.
“Đêm qua cám ơn anh… Tôi đi trước.” Nàng đi qua thềm cửa, thoáng dứng lại. Anh có điểm lo lắng muốn đứng lên, vừa cử động lại đau nhói ở eo, sắc mặt trắng bệch, nhíu mày, “Cô ấy là…” Dung Ý mặc quần áo thư ký vừa đưa cho định lấy giầy đi vào, đứng ở bậc thềm nhìn đôi giày tối qua, do dự một chút, chậm rãi ngồi xuống đi vào. Lời anh định nói ra đến bên miệng lại không thốt thành lời, trong mắt chỉ còn lại tự giễu cùng cô đơn, cười lạnh thanh, nhìn nàng đóng cửa, không gian trở lại tĩnh mịch.
Ngồi trong văn phòng làm việc, chỗ ngồi của nàng thẳng với chỗ gió điều hoà thổi ra, ngồi lâu, gió lạnh thấm vào người khiến tóc gáy, lỗ chân lông của nàng gắt gao co rút lại. Nhìn tư liệu khách hàng trên máy tính mà ngẩn người, từ lúc trở về tâm tư không lúc nào yên ổn. Đồng nghiệp ngồi cạnh dùng bút khẽ huých nhẹ tay nàng, nàng mờ mịt ngẩng đầu lên, còn tưởng rằng lão Phật gia cho gọi.
“Dung Ý, gần đây mình thấy cậu thật rạng rỡ, nhìn quần áo này này, chậc chậc…”
“Sao vậy?” Nàng cúi đầu nhìn lại mình, cũng không thấy có gì đặc biệt, nhưng quả thật là kỳ quái, buổi sáng lúc đi làm, các nữ đồng nghiệp gặp nàng trong thang máy đều cố ý hay vô tình vụng trộm ngắm nàng khiến nàng thực sự mất tự nhiên.
“Nào là áo sơ mi tơ tằm quý giá hiệu Moschino, mấy ngày hôm trước trong văn phòng lão Phật gia còn đang vòi vĩnh phó tổng mua cho.” Áo sơ mi hơn tám ngàn, còn chưa tính đến váy, áo khoác và giày nữa! Khó trách cả công ty đều đồn hỏi Dung quản lý có phải bắt được rùa vàng hay không.
Nàng thất thần, buổi sáng lúc thư ký của anh đưa quần áo nàng vẫn đang ngây ngốc, đần độn mặc xong quần áo liền đi ra ngoài, mơ hồ liếc mắt một cái cũng chỉ thấy đẹp mặt chứ không có vấn đề gì, đâu kịp nhìn xem nhãn hiệu nào đâu. Ngẫm lại tiền lương cả tháng của mình cũng chưa đủ để mua cái áo sơ mi này, người ở công ty không biết dùng ánh mắt gì để nhìn nàng nữa. Càng nghĩ tâm càng bất an, là nữ nhân ai cũng thích mặc đẹp, nhưng nàng không phải là người tham mộ hư vinh, cho tới bây giờ đều luôn giữ gìn chừng mực, có lẽ cũng không phải là chuyện tốt, nàng vốn là loại người nào, còn anh lại là loại người nào, chung quy thuộc về hai thế giới khác nhau.
“Nói vậy chứ cũng không vui vẻ lắm đâu, khi trẻ con các nhà khác đều chơi đùa nghịch tuyết, đọc đồng thoại hay chuyện cổ tích thì chúng tôi phải học lễ nghi, đọc các tác phẩm nổi tiếng… Tôi cùng đại ca luôn hoàn thành tốt, chỉ có nhị ca là thảm nhất thôi, mỗi lần không ngổi yên được đều bị ba phạt ngồi luyện chữ, bị phạt như vậy không ít lần bị đánh đòn đâu.”
Nàng lại có một tia giật mình, lúc trước cứ n