Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341850
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1850 lượt.
ấy vẻ mặt của nàng, hơi cúi người về phía trước với lấy chén nước, không ngờ lại chạm vào bát thuốc đục ngầu kia, bát thuốc đổ ụp xuống bàn, thuốc chảy tràn ra… Nhìn thoáng qua hộp khăn giấy trống trơn, nàng không kịp hỏi liền chạy vào bếp tìm khăn lau.
Phòng bếp mang phong cách hiện đại đơn giản, phân chia công năng của từng khu vực thật rõ ràng, khu vực cất giữ, khu vực rửa đồ, khu vực chuẩn bị, nấu nướng… Vách tường giống như phòng khách đều bằng thuỷ tinh trong suốt, đèn lắp lệch trang trí tạo ánh sáng thật đẹp, nhưng lại chỉ có được bề ngoài như vậy, toàn bộ phòng bếp ngay cả đồ dùng cơ bản nhất cũng không có, chỉ lố nhố một loạt ly rượu trong phòng bếp rộng thênh thang, nghĩ lại thấy xót xa, đúng là điển hình của nam nhân độc thân. Để ý kỹ hơn lại thấy một túi plastic có tên hiệu thuốc thật to để bừa bãi trên bàn, nàng sửng sốt mở ra, bên trong toàn là thuốc dùng cho phụ nữ, cái gì mà ô gà bạch phượng hoàn, quế chi phục linh, nguyệt nguyệt thư thuốc…
Nàng chỉ lẳng lặng nhìn, bên cạnh túi thuốc còn có một gói đường đỏ đã mở, có lẽ lúc mở ra do vội vã nên bị đổ ra ngoài, ánh đèn trên đỉnh đầu dừng lại trên lớp đường lấp lánh… Đầu chợt trống rỗng nhưng lại kích động không biết làm sao, lòng bàn tay dính dính. Nhớ tới lới Lý Thấm nói với nàng, nàng bỗng nhiên cảm thấy sợ hãi đứng lên, sợ rằng anh thật sự giống như lời cô ấy. Nàng không phải là Đầu Gỗ, nàng biết anh đối xử thật tốt với mình, lúc đầu là tránh không kịp, dần dần lại không cho là đúng, chỉ là chưa bao giờ có cảm giác như vậy, cảm thấy áp lực nặng nề đến mức không thở nổi.
Không tìm thấy khăn lau nhưng cũng tìm đc khăn tay, lúc nàng định thần lại trở vào phòng khách, Lý Tịch đã nằm trên sô pha nhắm mắt lại, nàng nhìn thoáng qua nước trên bàn đã tràn đầy xuống đất, màu thuốc Đông Y còn đọng lại trên mấy tờ giấy đang mở ra dưới đất. Ánh mắt lạic hậm đến đùi phải của anh, ống quần bị ướt hết nhưng anh lại không hay biết. Chưa kịp nghĩ gì nàng liền nắm cổ chân của anh nâng lên, người bình thường bị người khác chạm vào đều có phản ứng, chỉ có điều anh vẫn không có cảm giác gì. “Ống quần ướt hết rồi…”
Câu nói của nàng làm cho Lý Tịch đột nhiên mở to mắt, ánh mắt lạnh như băng mà lại bến nhọn, lại nhìn thấy nàng đang chăm chú lau vệt nước trên chân anh, lòng lại mềm đi. Chống thân mình ngồi xuống, buông chân ra, “Em có biết em đang làm gì không?”
Nàng cúi đầu không nói gì, cầm chiếc khăn sũng nước trong tay, thoáng lạnh.
“Nhìn tôi đi…” Anh kéo nàng lên ghế sô pha, bắt nàng nhìn thẳng vào mình, “Những gì em phải làm chính là khiến cho bản thân mình vui vẻ, không cần dùng ánh mắt thua thiệt để nhìn tôi, em không nợ ai bất cứ điều gì cả. Nếu những gì tôi làm khiến cho em cảm thấy là gánh nặng, như vậy tôi thực có lỗi…” Anh không có thói quen ép buộc, cũng không muốn nhìn thấy vẻ mặt thương hại cùng áy náy của nàng, cho nên đây là lựa chọn tốt nhất. Nàng hiểu ý tứ của anh, đúng là sửng sốt, trăm ngàn lời hỗn độn ở trong đầu.
Chuông cửa đột ngột vang lên trong không gian yên tĩnh, anh thở dài, “Tôi bảo anh ta đưa em về.”
Trước khi ra mở cửa, anh nhìn thoáng qua nàng như đang mộng du, buông tay đang nắm gậy ra đặt vào gáy nàng, nàng hơi đau, vẻ mặt mờ mịt nhìn anh. Anh cười, mặt mày sơ lãng, “Ngày kia tôi bay ra nước ngoài công tác, một tuần sau trở về. Hy vọng khi quay lại, em đã có đáp án của bản thân mình.”
Văn phòng nhỏ gọn gàng mà thanh nhã, anh nheo mắt nhìn về phía cửa sổ đón nắng sớm, giống như đang suy nghĩ điều gì.
“Martin, bây giờ H&G thay đổi kế hoạch, Đan Trữ bên kia có vẻ quyết tâm giành được, Tiêu Thị ở phía sau cũng theo đuổi không buông, trận này cạnh tranh quyết liệt khó mà tránh được…” Khải Thuỵ nhìn về phía Lý Tịch đang được bao phủ bởi một tầng sáng màu vàng lấp lánh, nói có ý lui.
“Trò chơi vừa mới bắt đầu, ai biết lộc vào tay ai đâu?” Thu hồi ánh mắt xoay người thì điện thoại bàn lại vang lên, “Lý tiên sinh, Lý tiểu thư đến.”
Văn phòng tràn ngập ánh mặt trời nhưng không xua nổi không khí trầm thấp đầy áp lực, Lý Thấm tự biết mình quá đáng nên cũng không lên tiếng, trước đây cứ coi nhị ca là hổ giấy, không giống như đại ca thực sự ăn thịt người nên nàng mới dám vui vẻ tự tiện đi tìm Dung Ý, nay thì tốt lắm, hổ giấy cũng bắt đầu phát uy.
“Ngày mai về Bắc Kinh?” Anh lên tiếng trước, rõ ràng là câu nghi vấn nhưng lại dùng ngữ khí trần thuật, cường ngạnh không mang theo nửa điểm hàm hồ.
Cô cười chua xót, thở dài, “Nếu em có thể giống anh thì tốt…” Kỳ thật không chỉ một lần cô suy nghĩ, nếu nhị ca ở trong tình huống này, có phải mọi người trong nhà cũng có thể thuận theo tâm ý của anh như từ trước đến giờ hay không.
***
Cái nắng gay gắt cuối thu, ban ngày mặt trời không phải nóng bình thường, buổi sáng ra khỏi nhà đã tưởng rằng không cần dùng kem chống nắng, không ngờ làn da lại bị cháy bỏng đến mức ngửi được mùi khét như thế này. Vừa xoa xoa mặt vừa cân nhắc xem nên dùng cách gì để cứu chữa, lên đến tầng 6 lại gặp Lưu A Di ở