Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341847
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1847 lượt.
ghĩ anh nói sợ cha là nói đùa, không nghĩ rằng thật sự là như vậy. Nàng cười đến ửng hồng hai má, dưới ánh đèn vàng trong quán café, khuôn mặt lóng lánh ánh đèn, xinh đẹp vô cùng.
“Bất quá nếu ông ngoại biết nhị ca bị ba đánh thì chính ba lại bị giáo huấn. Nhị ca từ nhỏ đã lớn lên bên cạnh ông ngoại, ở nhà ông ngoại là người hiểu rõ nhị ca nhất. Biết nhị ca hồi trước bị bạn bè đồng lứa chê cười nhiều nhất khi nào không? Lúc anh ấy 6 tuổi theo đại ca về Hương Cảng, lúc đi đăng ký ngốc nghếch hỏi 1 câu, máy bay là nhiều người như vậy ngồi cùng nhau sao? Thiếu chút nữa thì đại ca bò lăn ra đất cười, tưởng là đứa nhóc lớn lên ở nông thôn chứ… Từ bé đến lúc đó, nhị ca đều đi cùng ông ngoại, ông ngoại đi đâu cũng mang theo anh ấy ngồi máy bay riêng, nên anh ấy nghĩ máy bay chỉ có 2 – 3 người ngồi…” Lý Thấm thấy nàng nghe chuyện Lý Tịch mà cười như vậy lại càng hứng trí kể chuyện Lý Tịch trước đây. Dung Ý cảm thấy bất an, vội vàng nói, “Kỳ thật tôi cùng anh ấy căn bản không phải giống như cô nghĩ đâu.”
“Nhị ca của tôi kỳ thật không phải giống như người khác nhìn bề ngoài là đánh giá được đâu, khi để ý một người sẽ không nói ra, kỳ thật chính là đang vô cùng rối loạn. Năm đó ông ngoại đột ngột ra đi, anh ấy lại đang bệnh nặng cho nên cha chủ trương không nói cho anh ấy biết. Lúc ông ngoại hấp hối không thấy nhị ca cũng không chịu nhắm mắt lại, cuối cùng vẫn phải để đại ca dẫn anh ấy đi gặp ông ngoại lần cuối. Kỳ thật ông ngoại đã mấy ngày không nói ra lời, nhìn thấy nhị ca, nước mắt lưng tròng nói câu “Tạ ơn trời đất” rồi đi… Nhị ca vậy mà không khóc, chỉ ôm thân thể lạnh giá của ông ngoại như thế nào cũng không chịu buông tay… Sau bệnh của anh ấy lại tái phát, ngay cả đoạn đường cuối cùng đưa ông ngoại lên núi Bảo Sơn cũng không đi được…”
Nhớ tới chuyện cũ, nụ cười tắt đi, ánh mắt như phủ kín bởi màn sương mù, nhìn thoáng qua ánh mắt né tránh của Dung Ý, cô khẽ thở dài.
“Anh ấy vốn bị sinh non, cả tháng đầu đều ngủ trong lồng kính, từ nhỏ thân thể đã ốm yếu nhiều bệnh, cho nên mọi người trong nhà đều hết mực nuông chiều, tuy rằng nhìn thoáng qua anh ấy có bộ dáng bất cần, nhưng trước giờ luôn luôn quật cường, cho dù là việc gì hay là người nào, chỉ cần anh ấy xác định sẽ không bao giờ dao động… Tối hôm qua kỳ thật tôi ở tầng dưới nhìn thấy nhị ca đưa chị vào thang máy, lúc ấy cũng không cảm thấy có gì đặc biệt, bên cạnh anh ấy chưa bao giờ thiếu nữ nhân, vì tiền vì quyền hoặc đơn thuần chỉ vì người, chúng tôi đều đã quen với việc anh ấy đùa giỡn, cho nên chưa bao giờ kinh ngạc. Chỉ là sau đso tôi lại nhìn thấy anh ấy ở siêu thị, tay chân luống cuống chọn lựa từng loại băng vệ sinh cho vào xe hàng, lúc xếp hàng tính tiền mặt mày đều đỏ ửng… Không phải không buồn cười, nhị ca vốn lúc nào cũng là công tử hào hoa phong độ, nhưng lại vì một nữ nhân mà làm chuyện như vậy, cho dù quẫn bách vẫn vui vẻ chịu đựng… Lúc đó tôi hiểu rằng anh ấy thực sự thích một người.” Cô ngẩng đầu nhìn sâu vào mắt Dung Ý, “Tôi tới đây không phải để làm thuyết khách, chỉ là không muốn đứng nhìn anh ấy ngốc nghếch như vậy… Còn có, thử thách dũng khí của anh ấy nữa…” Từ nhỏ đến lớn, trong nhà chỉ có nhị ca luôn có tinh thần phản loạn, cô luôn hâm mộ anh có dũng khí phá tan nhà giam kia, cũng khát vọng có dũng khí như vậy.
Dung Ý nhìn thấy ánh sáng trong mắt cô lúc loé lên thật giống người kia, trong lòng hỗn độn, nhìn mưa đã tạnh, trên đường còn đọng thành vũng nước, vô tình nỉ non, “Tôi thực sự biết ơn anh ấy đã luôn giúp đỡ tôi, nhưng tôi và anh ấy vốn là hai đường thẳng song song…” Đường thẳng song song, cho dù kéo dài bao lâu đi nữa cùng không thể giao nhau… Cúi đầu nhìn đồng hồ, “Buổi chiều tôi còn có việc nên không thể ở lại lâu, hôm nay thật cảm ơn cô, có thể có bằng hữu như cô thực sự rất vui vẻ, về sau có cơ hội mong được trò chuyện nữa, chỉ hi vọng không dừng lại ở đề tài như hôm nay.” Nàng cười như kiểu đối với một đứa trẻ, lấy túi đứng lên đi ra cửa.
Lý Thấm nhìn qua cửa sổ theo bóng dáng Dung Ý không nhanh không chậm qua đường, bỗng nhiên nhớ tới một người, nháy mắt quỷ dị ngồi ở trên tường đung đưa chân ăn kẹo cao su xúi giục nàng trốn học… Bình tĩnh như thế, nhưng thật sự lòng yên tĩnh như nước được sao?
Buổi tối ở trạm xe điện ngầm đi ra trời đã tối đen, không khí mát mẻ, trời tháng bảy đã bớt phần nóng nực làm cho người ta thoải mái hơn. Lúc đi vào khu nhà, nàng nhìn đi nhìn lại phía trước hàng rào, là nơi đỗ xe của các hộ gia đình trên tầng, một đám xe đen đen trắng trắng xếp cạnh nhau, Kia, Toyota, Audi… Chỉ cảm thấy có một tia chờ mong thứ gì đó chợt nhói lên trong tim, nhưng liếc mắt lại lần cuối, dưới đèn đường không có bóng dáng quen thuộc xuất hiện, trong lòng thấy mất mát, cho dù chính nàng cũng không biết rốt cuộc là mất mát cái gì.
Sau khi ăn xong, nàng sửa sang lại tư liệu của khách hàng, chỉ có ánh sáng từ màn hình máy tính rơi trên mặt, trong bóng đêm, tiếng chuông điện thoại chợt vang lên phá tan không khí tĩnh mịch, nàng cầm điện thoại nghe bên kia nói một hồi, nhanh chóng tắt máy tính.