Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tích Ý Kéo Dài

Tích Ý Kéo Dài

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341870

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1870 lượt.

g theo một tia gợn sóng.
“Em… Ở công ty tăng ca, lát nữa gọi lại cho anh sau được không?” Nàng thấp giọng trả lời hoảng hốt, lời nói thốt ra mà không kịp suy nghĩ.
Anh chỉ cười một tiếng, không nói gì liền tắt máy.
Nàng chỉ cảm thấy tim mình đập điên cuồng, hé miệng để thở, cố gắng lý giải suy nghĩ của mình.
Dương Miễn không nói gì, nghe ngữ khí của nàng cũng đoán được đối phương là ai, nhiệt độ trong mắt chậm rãi hạ xuống, tự giễu chính mình sao lại xúc động giống đứa trẻ con mười tuổi thế? Cầu xin một vòng ôm, một cái hôn là chuyện thật mất tôn nghiêm? Nhưng anh không có cách nào khác, chỉ muốn dùng toàn bộ sức lực để chống lại cảm giác nảy lên trong lòng.
Thật lâu sau nàng ngẩng lên nhìn Dương Miễn, khó khăn mở miệng, “Đêm đó anh bỏ đi, em ngồi ở sân thể dục cả đêm, chỉ nhìn lên trời mà không rơi lệ. Sau đó ở ký túc mới khóc, đêm nào tắt đèn đi cũng rúc vào trong chăn để khóc… Em chưa từng nghĩ rưanfg mình có nhiều nước mắt như vây, khóc như thác đổ đến mức không dừng lại được. Còn nhớ lời thoại trong vở kịch năm xưa không? “Ta cho em một nắng hai sương, cho em nước mắt tràn đầy, cho em theo bóng đêm chờ đợi đến bình mình”, thật là ghê tởm, nghe qua khiến người ta nổi da gà, nhưng rồi anh đã làm như thế…”
“Sau lại lao đầu vào công việc, lao đầu vào sách vở, chỉ sợ bỏ lỡ cái gì, chỉ sợ cuối cùng phát hiện chính mình hoàn toàn trắng tay. Mỗi tối đi ngủ đều điểm lại trong đầu hôm nay đã làm được những gì, ngày mai phải làm gì… Giống như chỉ cần có thật nhiều việc để làm sẽ không lãng phí cuộc sống này, mới có thể yên tâm mà ngủ.”
“Trước kia luôn cảm thấy anh đã vứt bỏ em để đi đến một nơi thật xa. Ba đã rời bỏ em, không bao giờ quay lại nữa. Cuối cùng ở giữa xã hội ngả nghiêng lảo đảo này mới phát hiện ra, tất cả những điều đnág tiếc đều do chính mình, chỉ cảm thấy là thế giới đã vứt bỏ anh. Không ai có trách nhiệm với em ngoài chính bản thân mình…”
Nàng cứ nói như cho chính mình nghe, đến khi quay đầu nhìn biểu tình thống khổ, áy náy tự trách của Dương Miễn, nàng đau lòng nói, “Em vốn nghĩ rằng mình rất hận anh, nhưng thật sự là không có. Tuy rằng hiện tại nói đến tình yêu thật là ngốc nghếch, nhưng em hiểu rằng thật sự yêu một người sẽ không bao giờ hận người đó.” Tự cho là có thể chịu đựng, trợn tròn mắt vẫn không nhúc nhích, thấy mình chưa từng ướt át như bây giờ. “Tình yêu không giống như nghĩ đến quả mơ mà quên cơn khát (điển tích trong Tam Quốc Diễn Nghĩa), em không thể cầm ảnh của anh ôm lấy mà nhớ nhung cả đời.” Giọng nói rung rung, cắn cắn môi. Ngẩng đầu nhẫn tâm nói một câu, “Dương Miễn, anh là đàn ông đừng cố tình dây dưa như vậy, em không thể để mười năm tiếp theo ôm trong lòng một tình yêu vô vọng được…” Vốn tưởng rằng nói ra lời nói tự đáy lòng sẽ rất khó chịu, nhưng lúc này mới phát hiện ra đã trở nên thanh tỉnh vô tình, không có nước mắt, lời thề non hẹn biển cũng đã xa.
Anh vẫn không nhúc nhích, nghe nàng nói, không lên tiếng, cũng không tiến lên, cái gì cũng không thể làm. Hốc mắt đỏ một vòng, cảm xúc trong lòng chỉ có thể giấu nơi đáy mắt, cho dù nội tâm quay cuồng dậy sóng, anh chỉ có thể đứng yên nhìn nàng, tay nắm chặt để khống chế bản thân không lao đến ôm nàng.
Lời xin lỗi cuối cùng không thể thốt lên, đối với tất cả những gì nàng đã phải chịu đựng, giống như chiếc đinh nhọn đâm thủng lòng bàn tay, khiến cho anh hối hận cả đời.
Đêm dài vô cùng, ở trên lầu vẫn dây dưa không dứt, có một chiếc xe vụt phóng đi, từ cửa kính hé mở phía sau, một hộp quà tao nhã lịch sự màu lam trầm sáng bóng rơi vào không khí, trong nháy mắt nằm lặng im trên đất…






Trong khu biệt thự, lá cây bạch quả cổ thụ đã rụng hơn nửa, chỉ còn lại cành cây khẳng khiu trơ trụi nhưng giương nanh múa vuốt. Làn gió khô khốc thổi qua khung cửa sổ gỗ điêu khắc hoa văn màu son, không lưu lại dấu vết. Ở đây, cảm giác mùa thu rõ rệt hơn ở Thượng Hải rất nhiều.
Cô nhìn ảnh chụp hai người trên màn hình máy tính, cảm thấy gió bên ngoài thấm vào sâu trong lòng vẫn không dập tắt nổi ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội. Hàm răng nghiến chặt lại khiến cơ mặt nổi lên căng thẳng, trông thật dữ tợn. Ngón tay thon dài tinh tế cầm trên chén trà men xanh, vì dùng sức quá độ mà móng tay cũng trở nên trắng bệch. Cuối cùng không khống chế nổi lửa giận trong lòng, cô giơ tay lên, “Oành” một tiếng, mặt đất đầy mảnh vỡ, cái chén tan tành nằm giữa đám hoa ướp trà trên mặt đất. Vẫn chưa nguôi giận, cô vung tay gạt tất cả mọi thứ trên bàn xuống, thậm chí muốn ném bay cả cái lap top đen sáng bóng trước mặt qua cửa sổ, càng nhìn càng giống như trút thêm dầu vào lửa thiêu đốt lòng cô.
Ngoài cửa vang lên tiếng gõ, cô hít sâu một hơi, cố gắng nói giọng bình tĩnh hỏi, “Ai vậy?”
“Hiểu Uyển à, là Tĩnh Nhã đây!”
“Dì đợi một chút, con đang thay quần áo.” Cô gập laptop lại, cố gắng nhếch lên nụ cười kiềm chế cơn tức giận trong mắt rồi mới ra mở cửa.
Cô ở trong chăn, nghe được tiếng bước chân rời xa, cửa mở ra rồi đóng lại. Cô cảm thấy toàn thân đau