Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341865
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1865 lượt.
đớn, không có nước mắt, chỉ là cả người đau đớn đến bỏng rát. Anh là của cô, là người cô chạy khắp nơi đuổi theo gọi Miễn Miễn, là người làm cho cô tranh cãi với người nhà kịch liệt khi cô muốn thi vào F đại cùng Dương Miễn còn mọi người muốn cô thi vào cao đẳng, lại cũng chính là người khiến cô cắn răng nuốt hận không thể ngủ yên khi nhìn thấy một cô gái khác khoác tay anh.
Anh thuộc về cô, Dương Miễn chỉ thuộc về Đan Hiểu Uyển.
Bò lên giường, cô lại mở laptop ra, này là ảnh anh cùng cô ta cười đến mặt mày bay lên bên hồ nước trong F đại, này là ảnh anh dìu cô ta ra khỏi nhà ăn, anh ngồi trên đất đỡ cô ta lên lưng… Mở ra từng bức từng bức ảnh mà thám tử gửi đến cho cô, ngón tay gắt gao bấu chặt mặt bàn, cứng ngắc mà sắc bén.
***
Trong phòng khách nhỏ bé, không có cửa sổ, chỉ mặc một cái áo sơ mi nàng vẫn cảm thấy vô cùng nóng nực. Nàng nhìn bầu trời u ám bên ngoài, thấy nặng nề, buổi sáng dự báo thời tiết nói hôm nay có không khí lạnh tràn về, nàng chỉ cảm thấy không khí lạnh đã ăn mòn cả trong lòng. Lão phật gia cười cười nói nói vô cùng chướng mắt, nhưng cả đám người vẫn phải cười theo. Trên thế giới này, quy luật chính mà mọi người cười, cũng cười, lão bản cười, cũng cười, gặp khách hàng, vẫn cười như cũ, làm xong báo cáo quý, cho dù không đạt tiêu chuẩn, vẫn cười… Dù sao người khác cho rằng ngươi nên cười thì ngươi phải cười. Không có quan hệ gì đến cảm xúc cả, chỉ là phép xã giao mà thôi. Nàng tiếp tục nghe mọi người nói, dù chẳng biết họ nói gì, chỉ thấy có người vui sướng, có người như mây mù che phủ, Dung Ý không có hứng thú tham gia, nhìn chén trà dần dần nguội lạnh, chỉ cảm thấy đầu đau đớn, hỗn độn.
Tối hôm qua nàng mất ngủ, nằm nghe tiếng đồng hồ tích tắc đến tận sáng. Trong đầu không biết nghĩ đến cái gì, vì sao nàng không cự tuyệt nụ hôn của Dương Miễn, vì sao lại nói dối Lý Tịch, vì sao trong đầu hỗn loạn tràn ngập hình ảnh Dương Miễn cùng Lý Tịch.
Buổi họp dài dòng chán ngắt cuối cùng cũng kết thúc, nàng buồn bã ỉu xỉu nhìn thời gian biểu hôm nay, thật may mắn là không cần gặp khách hàng, bảo Cổ Duyệt thay mình tiếp đón rồi ra về. Làm công việc này dù sao cũng có cái lợi là nếu không có việc gì gấp thì không phải cứng nhắc ở lại đến giờ tan sở, chỉ có điều công việc bận rộn, lúc trước hàng ngày đều phải làm thêm giờ mà lại không được tăng lương, đó chính là điều thống khổ nhất.
Có lẽ là vì không phải giờ tan tầm nên thang máy thưa thớt, lúc đến lầu 10 chỉ còn lại một mình nàng. Nhìn hình ảnh mình phản chiếu trên cửa thang máy, làn da trắng xanh, ánh mắt thâm quầng, lau đi son môi buổi sáng chỉ còn lại khuôn mặt nhợt nhạt. Nàng ảo não, gặp lại bạn bè đồng học khiến cho nàng như trở lại những ngày đã qua.
Thang máy leng keng một tiếng báo hiệu đã đến tầng 1, cửa thang máy mở ra, tầm nhìn chợt thu vào hình ảnh một phụ nữ quý phái đang ngồi trên ghế sô pha đen ở đại sảnh. Đồng tử trong nháy mắt hơi co rút lại một chút, nhìn bộ dáng bình tĩnh của Đan Hiểu Uyển phía xa, không biết vì sao nàng lại thấy sợ hãi, nàng chung quy lại không có đủ dũng cảm nên không thể buông tha, nàng luôn là kẻ bại trận. Lúc này có người muốn vào thang máy, nàng giữ nút mở cửa, tiến thoái lưỡng nan. Chút sợ hãi ngắn ngủi đi qua, nàng kiên trì bước ra. Trong lòng cảm thấy thê lương, nàng đối với Dương Miễn chính là tình yêu trong ký ức, mà Đan Hiểu Uyển mới là vợ của anh, mới là người có tư cách ghen tuông với kẻ dám qua lại với chồng mình. Nàng thật hồ đồ khi cứ dây dưa không rõ với anh như vậy, mới có thể để mặc cho anh muốn làm gì thì làm như vậy. Ngàn sai vạn sai, là lỗi của nàng hay của anh đây?
Đan Hiểu Uyển đã nhìn thấy nàng, đứng dậy đi về phía nàng. Dung Ý lòng bàn tay đổ mồ hôi, dĩ nhiên là sợ hãi, nhưng lại không biết mình sợ hãi cái gì, có tật giật mình sao? Nàng là kẻ cướp sao?
“Có thể tìm một chỗ ngồi xuống tâm sự được không?” Đan Hiểu Uyễn vẫn phong độ như cũ, chỉ có điều trong mắt sự khinh thường cùng lửa giận đã trào lên, không có một chút yếu đuối nào, nhìn thẳng vào nàng.
“Tôi hôm nay không rảnh, có chuyện gì có thể nói rõ ràng ở đây.” Nàng biết Đan Hiểu Uyển không phải là kẻ tuỳ tiện, không muốn lãng phí thời gian để cùng nàng dây dưa.
“Nói rõ ràng? Làm thế nào để nói rõ ràng đây? Tôi đã biết cô không từ bỏ ý đồ, nhưng lại không nhờ sau khi đính hôn rồi mà lúc nào cũng bám lấy anh ấy. Loại hoang dã quả nhiên không được giáo dục, ngày hôm qua cởi hết quần áo leo lên giường anh ấy cầu xin anh ấy chớ đi, hôm nay lại thừa dịp tôi không để ý mà ôn chuyện cũ…” Đan Hiểu Uyển cơ hồ là nghiến chặt răng để nói ra những lời này, ánh mắt hung hăng nhìn chằm chằm Dung Ý không có chút độ ấm nào.
Nàng bộ dáng phục tùng không nói gì, ánh mắt căn bản không dám trực tiếp nhìn về phía Đan Hiểu Uyển, bị nàng đâm vào vết thương cũ trong lòng, trái tim đau đớn co rút lại, chỉ cảm thấy mắt đau đớn khó chịu, không ngờ phía sau chợt vang lên giọng nói, “Tôi không biết là vốn dĩ Đan tiểu thư cùng Dung Ý lại có quan hệ tốt như vậy? Vài ba ngày lại tới thăm một lần, có khi còn hơn cả tôi n