Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341871
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1871 lượt.
tham luyến tất cả của anh…” Biểu tình của nàng hoang mang mà thống khổ, nói như vô thức khiến chính mình cũng chẳng hiểu mình đang nói gì. Anh kéo nàng vào trong lòng, chỉ nghe nàng rầu rĩ trong ngực, “Em sợ dẫm lên vết xe đổ 10 năm về trước, em sợ anh sẽ giống như Dương Miễn, còn em vẫn là Dung Ý ngày xưa…” Nước mắt rơi từng giọt xuống áo sơ mi của anh, chính mình cũng không hiểu tại sao tựa vào anh là nước mắt sẽ không thể khống chế mà rơi xuống.
Anh nghe nàng hồ ngôn loạn ngữ, hàng trăm cảm xúc ngổn ngang, “Em có biết vừa rồi trên xe bus anh có cảm giác gì không? Nó chẳng khác gì tối qua nhìn thấy Dương Miễn cõng em lên nhà. Mong mỏi mà bất lực… Nơi này…” Anh nắm tay nàng đặt lên ngực, “buồn và đau…” Anh đố kỵ đến phát điên, anh không thể giống những người khác có thể đi lên trước ôm lấy người phụ nữ của chính mình, thực ra, tối hôm qua anh đứng còn không vững. “Anh không biết trong lòng em vẫn là Dương Miễn… Hay là chính anh…” Trong lòng gì chứ? Tự đáy lòng vẫn là tự ti cùng cảm giác vô lực.
Nàng vòng ta ôm thắt lưng anh, lẳng lặng khóc trong lòng anh, phát ra tiếng thút thít rất nhỏ. Sáng nay nàng thấy hộp socola kia, hộp nhỏ xinh bọc trong giấy màu lam tao nhã đã lấm lem bùn đất, nàng đã ngồi ở đâu đó thất thần thật lâu, bên tai còn quanh quẩn tiếng của bảo vệ toà nhà, “Lúc tối qua xe chạy vào tôi còn nhắc lái xe đừng dừng trong viện, phải ra bên ngoài đợi. Nhưng khi người đó xuống xe, tôi nghĩ anh ta chỉ dừng tạm ở đây một lúc rồi đi, không ngờ ngây người tới tận nửa đêm, cuối cùng lúc đi còn quăng rác bừa bãi, đến gần xem mới biết là hộp quà này…”
Tay phải của anh khẽ vuốt ve đầu nàng, “Em chưa từng ôm anh như vậy!”
Nàng ngừng nước mắt, ngẫm lại mới hỏi, “Không có sao?”
Anh nhẹ nhàng lắc đầu, cọ cọ cằm trên đỉnh đầu nàng, vuốt ve. Người qua đường liếc mắt về phía họ rồi nhanh chóng rời đi, nàng buông tay rời ra, mặt đỏ ửng. Anh không thuận theo, vẫn nghiêng người tựa vào nàng.
“Có người nhìn kìa…” Nàng đẩy nhẹ anh, ở nơi công cộng, không phải là trẻ con nữa, si ngốc như vậy thật kỳ cục.
“Thật vất vả mới có chút cơ hội, đừng làm anh mất hứng chứ! Tốt xấu gì anh cũng phải đuổi theo em đi xe bus một hồi a!” Anh không tình nguyện buông tay, vẻ mặt uể oải, vất vả như vậy đổi một cái ôm, cũng là quá rẻ đi!
“Còn không biết xấu hổ nữa sao? Nhìn thiếu gia như anh ngồi xe bus khiến bao nhiêu người đau đầu a?” Nhớ tới vừa rồi anh bị người ta gây sự ồn ào, bộ dáng kinh hồn chưa định.
“Từ đầu đến cuối anh không ngồi.”
“Không ngồi? Vừa rồi anh nhét vào máy tính tiền bao nhiêu vậy? Vừa rồi theo lời lái xe làm cái chứng nhận, về sau ngồi xe bus đều miễn phí cũng được…” 500 Euro lại thêm 100 nhân dân tệ rời khỏi tay mà không được ngồi, bao nhiêu mới đủ đây? Không phải làm tài chính sao? Người này hoàn toàn không có khái niệm về tiền sao?
Nhìn bộ dáng tiếc nuối rèn sắt không thành thép của nàng, anh cười đến rung người, “Ngoài tiền ra em có thể nói đến cái gì khác không?”
“Đúng rồi, xe a!” Nàng lúc này mới nhớ tới vừa rồi anh bỏ xe lại để đuổi theo xe bus, lôi lôi tay anh trở về.
“Em lại làm sao thế?”
“Trở về lấy xe a!” Nàng tỏ vẻ xem thường, cái xe của anh đứng ở ven đường như thế, không bị tha đi cũng sợ bị trộm chứ!
“Không đi, con dâu đều đuổi tới, còn nghĩ tới xe sao?” Anh nói được thoải mái, xoa xoa thắt lưng, rõ ràng là không đi được.
“Đau lắm sao? Hay là đi bệnh viện đi!” Nhìn sắc mặt của anh, nàng cảm thấy không ổn, vừa rồi trên xe bus va chạm không nhẹ, lúc này nhớ tới hận không thể quay lại đấm cho tên kia 1 cái.
“Nhìn em là hết đau rồi…” Nắm tay nàng, ánh mắt ôn nhu như giọt nước, chọc nàng đến nổi da gà.
“Sao anh lại giống Đoàn Chính Thuần vậy?” Đây là điều nàng không mong muốn nhất ở anh, miệng lưỡi trơn tru dụ dỗ con gái, không câu nào là thật.
“Đoàn Chính Thuần làm sao?”
“Gặp một cái, yêu một cái. Đối với cô gái nào cũng nói, em là người anh yêu nhất.” Nàng nghiến răng nghiến lợi nói.
“Anh làm sao mà gặp một cái yêu một cái được? Anh chính là đệ tử của Mao gia gia, là người được giai cấp vô sản trung thực ủng hộ a!”
“Lý đồng chí, thế lúc này gọi là thế nào?”
“Không cần phóng túng bốn phương, chỉ nhìn chuẩn một cái, bảo vệ một cái…” Anh cười trộm, kỳ thật là còn 1 ý chưa nói hết, “Ăn luôn một cái”. Quay đầu nghĩ nghĩ lại hỏi, “Đoàn Chính Thuần là ai vậy?”
“Cha của Đoàn Dự.” Nàng tức giận trả lời.
“Đoàn Dự là ai a?” Lý Tịch đồng chí tò mò bám riết không tha, tinh thần đáng khen.
““Thiên long bát bộ” anh xem qua rồi chứ?” Bị anh hỏi đến mất kiên nhẫn, Dung Ý cằn nhằn. Nhìn anh vẻ mặt mờ mịt lắc đầu, nàng kinh ngạc, “Anh thất học sao? Ngay cả “Thiên long bát bộ” cũng chưa xem qua…” Một câu bị nghẹn, anh mặt vốn không có huyết sắc hết xanh lại trắng.
***
Ngày hôm sau khi đi làm, toàn bộ nữ nhân viên MRG ở toilet hoặc phòng trà đều xôn xao bàn tán.
“Có nhìn thấy vết móng tay trên cổ Lý tiên sinh ko? Trời ạ, thật là điếng người.”
“Anh ấy phong lưu cũng không phải chuyện lạ, có gì kỳ quái đâu.”
“Tôi lại thấy không thể