Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343448

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3448 lượt.

u, khi cô kiễng mũi chân anh cũng hơi nhón lên, cho nên cô không làm sao đeo lên được.
Hai tay chống eo, An Nhiên nhìn chằm chằm vào anh, nói: "anh không thể cúi người xuống ư, Tô tiên sinh!" Người thì cao như vậy, còn đứng thẳng như thế, không biết có phải cố ý không, đứng gần anh, hơi thở ấp áp kia luôn vô ý cố tình phả vào tai cô, ngứa, anh thế này là muốn thế nào a, đeo tạp dề cũng phiền phức như thế!
"Nha." Nghe vậy, Tô Dịch Thừa nghe lời gật đầu, sau đó hơi thấp đầu, hạ người xuống, để cô đeo cái dây tạp dề lên cổ anh. Thân thể hơi hơi vòng vòng, để phối hợp với anh, An Nhiên cũng vòng vòng theo. Nhưng hoàn toàn không chú ý vị trí của mình chính là ở giữa anh và cái bồn rửa.
Tô Dịch Thừa ngửa đầu giơ lên, hai tay vòng qua hai bên sườn cô đặt lên thành cái bồn rửa, vừa vặn vây cô trong phạm vi của mình, khóe miệng nửa cong lên.
An Nhiên khó hiểu nhìn anh, vừa định xoay người đi ra phía sau anh để buộc tạp đề cho anh, thì mới phát hiện mình sớm đã bị vây giữa anh và cái bồn rửa, hai bên bị cản bởi cánh tay anh.
Hai người kề nhau rất gần, không khí cũng bắt đầu trở nên mập mờ, giống như là đột nhiên nóng ran lên, An Nhiên bất giác cảm thấy nóng lên, gương mặt ửng hồng.
An Nhiên khẽ đẩy anh ra, "anh tránh ra trước, để em ra ngoài, nếu không em làm sao buộc dây lưng cho anh."
Tô Dịch Thừa nhíu mày, đương nhiên nói: "sao lại không buộc được, cứ thế mà buộc a!"
Hiển nhiên, người nào đó bắt đầu đùa giỡn kiểu Tô vô lại.
"Nhưng mà em không nhìn thấy a!" Nhìn anh, An Nhiên tức giận nghĩ, như vậy có khác gì anh đeo, chung quy cũng không nhìn thấy phía sau, lần mò mà buộc là được nha.
"Không sao, cứ thế mà buộc vào." Tô Dịch Thừa rõ là muốn vô lại tới cùng, sau đó còn không ngừng thúc giục cô: "nhanh lên một chút, như thế này cha sắp về, cha về rồi, chúng ta vừa vặn cởi ra."
An Nhiên không lay chuyển được anh, đành phải đưa tay vòng ra sau lưng anh, sau đó cô cảm giác được khoảng cách của hai người họ ngày càng gần, anh lại đặt cằm lên vai cô, hơi thở dịu dàng chọc ngứa người phả vào tai cô, ấm áp, khiến cô không nhịn được muốn đưa tay lên gãi.
Lúc này An Nhiên mới thấy được, nhỏ giọng nói bên tai anh: "gian thần, quá giỏi về tính kế rồi!"
Tô Dịch Thừa cười, tâm tình rất tốt, nghiêng đầu ghé vào bên tai cô nói: "cám ơn phu nhân khen ngợi." Vừa nói, vừa thổi một hơi vào tai cô.
An Nhiên thật sự là vừa bực mình vừa buồn cười, đưa tay lần mò sau lưng anh, vừa tức giận nói: "Tô trợ lý, anh xác định vừa rồi là em đang khen anh sao?"
"Mắng anh cũng không sao, anh coi như em đang khen anh là được rồi." Tô Dịch Thừa có chút vô lại nói.
An Nhiên có chút bị đánh bại, "Tô tiên sinh, lòng tự trọng của anh thật là mạnh mẽ!"
Tô Dịch Thừa cười đùa, nói: "cám ơn Tô phu nhân ca ngợi."
An Nhiên buồn cười nhìn anh, rốt cục khi buộc dây lưng cho anh xong xuôi, bỏ anh ra, nói: "xong rồi."
Tô Dịch Thừa gật đầu, nhìn cô, sau đó vô cùng nghiêm túc nói, "coi như làm phần thưởng, anh chuẩn bị hôn em một cái."
"Phốc —" An Nhiên cười ra tiếng, nghiêng đầu nhìn anh, nói: "Tô trợ lý, em đây có thể từ chối không cần phần thưởng này chứ, coi như hôm nay em làm một việc thiện, vì dân phục vụ là được."
Tô Dịch Thừa thật đúng như là suy tư một lát, sau đó nhìn cô hơi áy náy lắc đầu, nói: "tổ chức đã nói rồi, có phần thưởng mới có thể tích cực hơn, cho nên không thể từ chối, chỉ có thể tiếp nhận."
An Nhiên còn muốn phản bác, vừa mở miệng, gương mặt tuấn tú của anh đã hạ xuống, sau đó nụ hôn nóng bỏng theo đó mà đến, vội vã, nhưng không mất tính dịu dàng.
"Lạch cạch." Cửa phòng bếp đột nhiên bị người ta mở ra.
Lâm Tiểu Phân đẩy cửa đi vào, "a Thừa a trong tủ lạnh có —" Chỉ là muốn nói với anh trong tủ lạnh có đậu phụ, có thể làm canh cá đậu phụ, nhưng mà dường như bà vào không đúng lúc a!
An Nhiên vội vươn tay đẩy Tô Dịch Thừa ra, cúi đầu nhìn bếp ga, mặt còn đỏ hơn so với cà chua đặt trên bàn rất nhiều. Cô thật sự là khóc không ra nước mắt, ở đại viện, ở nhà vậy mà đều bị bắt gặp, gào khóc, cô thật sự muốn đào một cái hô ra chôn mình, thật là mất mặt.
So với An Nhiên, thần sắc Tô Dịch Thừa tự nhiên hơn nhiều, mỉm cười nhìn Lâm Tiểu Phân, hỏi: "mẹ, có chuyện gì sao?"
Lúc này Lâm Tiểu Phân mới kịp phản ứng, ngược lại bà cười ngại ngùng, vội nói: "không có gì, không có gì, các con từ từ làm, muốn ăn gì làm cái đó, không phải vội, không phải vội." Nói xong xoay người vội vàng ra khỏi phòng bếp, trước khi đi vẫn không quên giúp bọn họ kéo cửa lại, trong lòng lại càng nhắc nhở mình, thế này khi lão Cố về, nhất thiết không để ông đến phòng bếp.
Mãi đến Lâm Tiểu Phân ra ngoài, An Nhiên vẫn đỏ mặt cúi đầu rửa đồ ăn trên tay, ở trong lòng mắng Tô Dịch Thừa từ trên xuống dưới mấy trăm lần.
Tô Dịch Thừa nhìn cô ngượng ngùng như thế, không nhịn được cười hỏi: "Tô phu nhân, em đang xấu hổ sao?"
Trong lòng An Nhiên mắng anh mấy trăm lần, sau đó sắc bén trừng anh một cái.
Sau khi nhận được ánh mắt sắc bén, Tô Dịch Thừa sờ sờ lỗ mũi, rất biết điều thu lại nụ cười, nghiêm tra