Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343458
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3458 lượt.
ng nói: "anh nấu cơm."
An Nhiên trợn mắt nhìn anh một lúc lâu, cuối cùng vẫn im lặng nhường lại vị trí cho anh, mình thì như người vợ nhỏ đứng một bên, chờ anh ra lệnh, chuẩn bị rót nước cho anh, rót tương cho anh, gì gì đó.
Khi Cố Hằng Văn về thấy một mình vợ mình ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách, một chốc cau mày, một chốc lại cười khẽ. Hỏi: "hôm nay làm sao thế?" Khi thay giày nhìn thấy trên giá giày dép dôi hai đôi giày, lại hỏi: "An Nhiên và a Thừa đến?"
Lúc này Lâm Tiểu Phân mới lấy lại tinh thần, đứng dậy nhận lấy túi xách trong tay ông, cười gật đầu, "ừ, về, bây giờ đang nấu cơm."
"Bọn họ nấu cơm! An Nhiên không hề học nấu ăn a!" Cố Hằng Văn kinh ngạc nói.
"Là a Thừa làm, An Nhiên giúp sức." Lâm Tiểu Phân cười nói.
"A Thừa còn có thể nấu ăn!" Điều này ngay cả Cố Hằng Văn cũng cảm thấy rất bất ngờ. Nói xong, liếc thấy vết bỏng dưới mắt bà, nhíu mày, bước lên, hỏi: "đây là làm sao?"
"Vừa rồi trong nồi có nước, chưa lau khô đã cho mỡ vào, không cẩn thận bị bắn ra, không sao, đã bôi thuốc bỏng rồi." Lâm Tiểu Phân giải thích.
"Sao lại không cẩn thận như vậy." Cố Hằng Văn có chút trách cứ nói, thật ra thì trong lòng chỉ là thương bà mà thôi."bôi thuốc rồi?"
Lâm Tiểu Phân cười cười, gật đầu, kiếp này gặp được Cố Hằng Văn, là chuyện may mắn nhất trong cuộc đời bà. Năm đó, vào lúc bà một thân một mình, là người đàn ông này chiều chuộng bà, cho bà một gia đình. Mặc dù không phải giàu sang phú quý, không quá ăn ngon mặc đẹp, nhưng hạnh phúc bình thường này bà vẫn luôn khát vọng, mà ông cho bà tất cả những điều đó, bao nhiêu năm nay bà sống rất hạnh phúc, bà không thể không thừa nhận, thật ra bà rất may mắn.
"Sao thế?" Chung quy là người cùng chung chăn gối gần ba mươi năm, bà có gì khác thường cũng không thể thoát khỏi ánh mắt của ông, nhìn bà, Cố Hằng Văn cảm thấy tối nay bà hơi là lạ.
"Không có gì, chẳng qua là đột nhiên có chút xúc động." Lâm Tiểu Phân thuận miệng nói, tất nhiên bà sẽ không nói cho ông biết chuyện vừa rồi gặp phải Đồng Văn Hải ở trên đường, bà không muốn ông lại lo lắng vì bà.
Cố Hằng Văn không hỏi nữa, nhìn cánh cửa phòng bếp đang đóng chặt, quay đầu hỏi vợ: "em thật không định vào giúp đỡ?"
Lâm Tiểu Phân cười: "không cần." Nhớ tới một màn mình vừa nhìn thấy, nhìn chồng, cười nói: "An Nhiên cũng may mắn như tôi, gặp được một người tốt như Tô Dịch Thừa như tôi gặp được ông."
Cố Hằng Văn nhìn vợ một chút, khóe miệng nhàn nhạt cười.
Trình Tường, anh thật không phải người
Từ Cố gia về đến nhà đã gần mười giờ, đêm hôm nay không phải rất đẹp, mây đen trùng trùng điệp điệp bao phủ bầu trời, không có ánh trăng, cũng không có ngôi sao nào.
Trên xe, Tô Dịch Thừa thắt chặt dây an toàn, chuẩn bị khởi động xe rời đi, anh quay đầu lại thấy An Nhiên còn cầm dây an toàn ngồi thừ người ra đó.
Tô Dịch Thừa nhíu mày, trực tiếp khom người đưa tay giúp cô thắt dây an toàn, lúc này An Nhiên mới phản ứng lại, quay đầu nhìn anh hơi áy náy.
Tô Dịch Thừa khởi động xe rời đi, rê đuôi xe một cái thật đẹp, rồi quay xe ổn định lên đường.
An Nhiên gật đầu, "Đúng vậy a, em còn nhớ đêm hôm đó về nhà, cả người mẹ thay đổi, không nói chuyện, ngủ sớm, mà cha bảo em đừng hỏi gì cả, chính mình thì ngồi cả đêm trong phòng khách. Em không biết họ có quan hệ gì, em chỉ thấy lo lắng cho bà, lại không biết tình hình, không làm được gì, dù muốn an ủi, cũng không biết mở miệng thế nào."
"Yên tâm đi, không sao đâu." Tô Dịch Thừa sờ sờ đầu cô, an ủi nói: "Anh sẽ bảo thư ký Trịnh điều tra, hẳn là có thể tra được một chút tình hình và tư liệu của ông ta."
An Nhiên gật đầu, "Vâng."
Tô Dịch Thừa than nhẹ một tiếng, đưa thay xoa xoa chân mày đang nhíu chặt của cô, nói: "Đừng cau mày, cau mày sẽ không đẹp."
An Nhiên gật đầu, cố gắng cong môi để cho mình cười cười, gần đây nhiều chuyện quá, hết chuyện này đến chuyện khác, có chút vượt khỏi sức chịu đựng của cô.
Tô Dịch Thừa biết cô cố gắng rồi, nên nhoài người hôn lên trán cô: "Đi thôi, chúng ta lên nhà."
An Nhiên thuận theo gật đầu, mở cửa xuống xe.
Ngồi trong phòng làm việc, An Nhiên mở tài liệu mà Hoàng Đức Hưng đưa cho ngày đó ra nhìn chăm chú, hôm nay định hạ bút vẽ phác thảo một chút, thế nhưng chưa từng tiếp xúc với loại dự án này, cho nên mấy lần cũng không biết bắt đầu vẽ như thế nào.
Thật ra thì không thể phủ nhận rằng có một nguyên nhân khác là cô còn vướng bận chuyện Lâm Lệ, cô không biết có nên nói chuyện đó cho cô ấy không, kỳ thật nói hay không đều làm tổn thương cô ấy. Cô ấy yêu Trình Tường đã mười năm, bây giờ còn đang mang thai đứa con của anh ta, chỉ còn mấy ngày nữa là hôn lễ, nếu nói cho cô ấy lúc này, làm sao cô ấy có thể chịu đựng được, hậu quả như thế cô không dám tưởng tượng.
Nhưng mà nếu không nói cho cô ấy, thực sự là Trình Tường phản bội, cho dù bây giờ giấu diếm được đấy, nhưng giấy cuối cùng cũng không gói được lửa, một khi Lâm Lệ biết rõ chân tướng, thì cũng không tránh khỏi tổn thương.
Nói hay