Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343457

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3457 lượt.

vừa vặn đi ra ngoài làm việc, mọi chuyện thuận lợi, cho nên về sớm, đúng lúc ở trên con đường này." Tô Dịch Thừa giải thích.
An Nhiên gật đầu, thật ra thì cô cũng chỉ thuận miệng hỏi một chút.
Tô Dịch Thừa nhìn một vòng, không thấy Lâm Tiểu Phân và Cố Hằng Văn, mở miệng hỏi: "cha mẹ đâu?"
"Cha còn chưa về, mẹ ở trong bếp làm ——" An Nhiên còn chưa nói hết, nghe thấy trong phòng bếp truyền đến tiếng kêu sợ hãi.
"A! ——"
Hai người chẳng quan tâm gì khác, vội vàng chạy vào bếp, thấy chiếc chảo trên bếp vang lên tiếng tách tách, Lâm Tiểu Phân đứng bên cạnh, tay che mặt, xem ra, hẳn là vừa bị mở bắn vào mặt.
An Nhiên muốn lên trước, lại bị Tô Dịch Thừa ngăn lại, mình thì bước nhanh lên trước tắt cái bếp ga, rồi đỡ Lâm Tiểu Phân đi ra ngoài.
An Nhiên lo lắng có chút nóng nảy, nói, "mẹ, sao mẹ lại không cẩn thận như vậy a!"
"Không sao, không sao, không chút ý một chút, bị mỡ bắn vào một chút." Lâm Tiểu Phân tay vẫn che nửa mặt nói.
Tô Dịch Thừa gỡ tay bà ra, chỗ bị mỡ bắn vào đúng ở dưới mắt, nếu bắn thêm chút nữa sợ là vào mắt đi, chỗ bị bỏng tuy là không rộng nhưng vì mỡ quá nóng, lúc này đã đỏ lên thành bọng nước, quay đầu nhìn An Nhiên hỏi: "An Nhiên, trong nhà có cao trị bỏng không?"
"Có có." An Nhiên vội vàng lấy thuốc bỏng trong tủ dưới tivi trong phòng khách đưa cho anh, Tô Dịch Thừa nhẹ nhàng bóp một chút bôi lên vết đỏ kia.
Lâm Tiểu Phân có chút lúng túng nói: "nhìn mẹ này, người già nên vô dụng thế đấy, làm thức ăn còn ầm ĩ thành trò cười như thế."
Tô Dịch Thừa cười khẽ, đứng dậy, cởi áo khoác xuống, nói với Lâm Tiểu Phân nói: "mẹ không để ý nếu con làm cơm tối nay chứ, con từng làm qua rồi, nếu không luyện tập một chút, sợ là sẽ quên mất những gì học được trước kia."
"Con biết nấu ăn?" Lâm Tiểu Phân có phần bất ngờ, suy cho cùng thời nay đàn ông biết nấu ăn thực sự không nhiều, đừng nói đàn ông, ngay cả phụ nữ cũng không mấy ai biết làm, ví dụ như là An Nhiên.
"Làm không ngon, đến lúc đó mẹ cũng ăn tạm." Tô Dịch Thừa khiêm tốn nói.
"Ngày nay con trai có thể nấu ăn là hiếm có." Lâm Tiểu Phân nói thật nhỏ, đột nhiên nghĩ đến cái gì, hỏi: "này bình thường ở nhà không phải tất cả bữa cơm đều là do con chứ?" Vừa nói vừa nhìn An Nhiên một cái.
"Không ạ, phần lớn là An Nhiên nấu cho con ăn." Tô Dịch Thừa cười cười cũng nhìn về phía An Nhiên.
An Nhiên xấu hổ, cô làm nhiều nhất trừ mì và mì, còn đâu chỉ có canh mì, ngay cả bữa sáng, cũng chỉ làm một hai lần, còn lại đều là do anh làm cho cô ăn sau khi tập thể dục về.
Nghe vậy, Lâm Tiểu Phân ngờ vực nhìn con gái một chút, bà không nhớ rõ ngoài nấu cơm An Nhiên còn làm được món gì. Nhưng mà trong lòng cũng thấy vui mừng cho An Nhiên, Tô Dịch Thừa thật sự không tệ, mặc dù hôn nhân của bọn họ có chút vội vàng, nhưng xem ra không có người đàn ông nào thích hợp làm chồng An Nhiên hơn Tô Dịch Thừa, dịu dàng lại săn sóc.
Năm đó vì Mạc Phi bỏ đi, bà hơn một lần nghi ngờ số phận của hai mẹ con bọn họ quá mức tương tự, đều bị người đàn ông mình từng yêu phản bội, buồn cười hơn là lý do phản bội cũng giống nhau, không phải không yêu, mà là bọn họ muốn với cao, bọn họ đều có hoài bão, có khát vọng thành công, nhưng bọn họ thiếu cơ hội, trong một xã hội cần bám váy đàn bà, bọn họ (Lâm Tiểu Phân + An Nhiên) không giúp gì được họ (Đồng Văn Hải + Mạc Phi), thậm chí trở thành chướng ngại cho thành công của họ, song người phụ nữ khác có thể, có thể giúp họ một tay, có thể cho họ thành công mà họ muốn, chỉ là thành công đó phải trả giá bằng tình yêu và hôn nhân.
Nhưng may mắn trời cao cũng không đối đãi với bọn họ không tệ, bên cạnh bà có Cố Hằng Văn, mà bên cạnh An Nhiên có Tô Dịch Thừa. Hai người đều là những người đàn ông dịu dàng và săn sóc, để cho hai người bọn họ dựa vào, yêu thương bọn họ suốt đời.
Tô Dịch Thừa vén ống tay áo sơ mi lên, chuẩn bị trổ tài, trước khi vào bếp lại đột nhiên ló đầu ra nói với An Nhiên: "An Nhiên, em đến đây giúp anh."
An Nhiên vội vàng gật đầu, nói với Lâm Tiểu Phân: "mẹ, mẹ cứ ngồi ở đây cho tốt, tài nấu nướng của a Thừa không tệ đâu."
Lâm Tiểu Phân gật đầu, cởi tạp dề trên người xuống đưa cho cô: "đi đi."
An Nhiên cầm lấy tạp dề đi vào, thấy Tô Dịch Thừa mặc áo sơ mi trắng đang rửa nồi, vội nói: "anh đeo tạp dề đã, nếu không mỡ mà bắn quần áo thì giặt cũng không sạch đâu."
Nghe vậy Tô Dịch Thừa xoay người lại, mỉm cười nhìn cô, dang hai tay ra, nói: "vậy em đeo vào cho anh."
An Nhiên nhìn hai cái tay ướt nhẹp còn dính xà phòng của anh, không nghĩ nhiều đi lên giơ cao tạp dề khoác vào cổ anh. An Nhiên vẫn không cảm thấy mình quá thấp, quả thật cũng không thấp, nữ cao 1 mét hẳn là chiều cao lý tưởng, không quá cao, cũng không quá thấp, có thể đi giày cao gót 5 phân, cũng có thể đi giày đế bằng.
Bởi vì ở trong phòng, cho nên lúc mới vào sẽ thay giầy, hiện tại đang đi dép bệt. Tô Dịch Thừa cao 1m 85, cách nhau gần 20cm, lúc này anh đứng thẳng tắp, trên mặt mỉm cười nhìn cô đang hơi nhón mũi chân đeo tạp dề cho anh. Chỉ là cô đơn giản không hề phát hiện người khác có ý xấ