Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343508
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3508 lượt.
ất cả đều là món mà ban đầu cô cùng anh ta tới nơi này thường xuyên gọi, An Nhiên không nói chuyện, chỉ đặt thực đơn lên bàn rồi trực tiếp nhìn ra phía ngoài, sau cơn mưa đường phố còn ướt nhẹp, vũng nước bên đường trải qua trận mưa gió mới vừa rồi, hiện giờ đã chứa không ít nước, một chiếc xe thể thao màu trắng nhanh chóng chạy vụt qua, bánh xe chuyển động vừa lúc hướng về vũng nước kia cán lên, làm tung tóe bọt nước, vừa lúc văng lên váy áo màu trắng của một nữ sinh tóc dài đúng lúc đi ngang qua, nhưng chiếc xe kia cũng không có ngừng lại, mà trực tiếp vọt đi qua. Mà nữ sinh bị văng trúng một thân nước bẩn chỉ có thể khóc không ra nước mắt nhìn làn khói cùng cái bóng màu trắng của chiếc xe, mà không làm được cái gì cả.
Mạc Phi theo ánh mắt của cô nhìn qua, nhưng cũng không có phát biểu ý kiến gì.
Hiệu suất làm việc của Người bán hàng cũng không tệ lắm, không mất bao lâu, là đã đem chút cà phê cùng trà sữa đưa lên, bánh cheese việt quốc được một ... phục vụ khác đưa lên.
An Nhiên lắc lắc ly trà sữa, sau đó dùng ống hút, hút một chút vị ngọt kia, thật ra thì, kể từ sau khi anh ta rời đi, cho dù vẫn uống đồ ngọt, nhưng cô đã không còn chạm qua trà sữa nữa, mà trực tiếp đổi uống capuchino, hơn sáu năm sau lại tới đây uống trà sữa, cô đã hoàn toàn không còn thấy thích như ban đầu, chỉ cảm thấy ngán vì quá mức ngọt.
Mạc Phi nhẹ nhàng nhấp ngụm cà phê, sau đem chén cà phê uống một nửa, khóe miệng nhàn nhạt nhếch lên, nhìn An Nhiên, nói: "Thế này, tựa hồ như quay trở lại lúc đó, cùng địa điểm, cùng là hai người, ngay cả đồ uống cũng không có thay đổi." Vừa nói, ánh mắt của Mạc Phi thẳng tắp ngó chừng An Nhiên, trong mắt có loại tình ý nói không ra lời.
An Nhiên quay đầu, liếc nhìn anh ta, đem ly trà sửa cầm trong tay đẩy tới một bên, vừa muốn mở miệng, thì điện thoại trong túi vào lúc này lại vang lên.
Từ trong túi lấy điện thoại di động ra xem, là Tô Dịch Thừa gọi điện thoại tới, An Nhiên nhìn Mạc Phi ở đối diện một cái, rồi nghiêng người, đưa điện thoại lên nghe, "A lô."
"Tại sao lâu như thế mới nghe điện thoại?" bên kia Điện thoại, giọng nói Tô Dịch Thừa tức giận xen lẫn nhàn nhạt ôn nhu hỏi.
"Điện thoại di động để trong túi, thiếu chút nữa không có nghe được." An Nhiên có chút chột dạ nói.
Bên kia điện thoại Tô Dịch thừa nhẹ nhàng ồ một tiếng, hỏi: "Đã trở về nhà rồi sao? Mới vừa rồi mưa rất lớn, có bị ướt hay không?"
Sự quan tâm của anh để cho An Nhiên cảm thấy có chút ấm áp, mỉm cười thản nhiên, gật đầu, nói: "Không có, còn anh, đang ở đâu? Hết bận chưa?"
"Vẫn còn, hiện tại đang giải lao giữa hội nghị, nhìn mới vừa mưa lớn như vậy, cho nên gọi điện thoại hỏi." Tô Dịch Thừa thản nhiên nói, giọng điệu không nhanh không chậm, không mặn không nhạt, cũng nghe không ra tâm tình gì.
"Nha." An Nhiên đáp lời, bởi vì anh quan tâm mà khóe miệng không tự chủ được treo lên mỉm cười.
"Về đến nhà?" bên kia điện thoại Tô Dịch Thừa giống như muốn xác nhận mà hỏi lại một lần nữa.
An Nhiên gật đầu, đáp: "Ừ." Cũng không có nói cho anh biết giờ phút này mình còn đang ở phía ngoài, bởi vì cô không muốn cho anh suy nghĩ nhiều.
Bên kia điện thoại Tô Dịch thừa đột nhiên trầm mặc, một lúc lâu cũng không có lên tiếng.
"Dịch Thừa?" An Nhiên có chút nghi ngờ, thử dò xét nên kêu lên.
Một lúc lâu sau, điện thoại bên kia mới truyền đến thanh âm của Tô Dịch Thừa, nói: "Chỗ này của anh còn chưa kết thúc, trước như vậy đi, một chút nữa anh mới trở về." Nói xong, liền trực tiếp cúp điện thoại.
An Nhiên cười nhạt cúp máy, một lần nữa quay đầu, chỉ thấy ánh mắt Mạc Phi đang nhìn chằm chằm mình, vẻ mặt tựa hồ có chút kỳ quái, có chút bị thương.
An Nhiên thu hồi tầm mắt, cúi đầu nhìn điện thoại trong tay.
"Ha hả." Mạc Phi đột nhiên cười ra tiếng, nhìn An Nhiên, quái gở nói: "Tại sao thời gian sáu năm dài như vậy cũng chờ rồi, mà không thể chờ một thời gian ngắn nữa sao?"
Nghe vậy, An Nhiên ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt nhìn thẳng đôi mắt của hắn, buồn cười hỏi: "Tôi vì cái gì mà phải tiếp tục chờ..., anh chưa từng cho tôi hứa hẹn gì, tôi bị thương mà anh còn muốn tôi bị thương tiếp mà không nên tìm thuốc tới băng bó, để cho vết thương này tiếp tục máu chảy đầm đìa, Mạc Phi, anh không cảm thấy mình quá ích kỷ sao? Tại sao anh phải yêu cầu tôi như vậy?"
"Ha hả, là anh quá ích kỷ, hay do em làm quá tuyệt tình?" Mạc Phi cười lạnh hỏi ngược lại.
An Nhiên nhìn anh ta, lắc đầu, "Anh thật xa lạ, tôi một chút cũng không cảm thấy đã quen biết anh."
"Năm đó tháng đầu khi anh đi đến Mĩ Quốc, anh đã viết thư cho em rồi, một tháng một phong, sáu năm, anh viết tám mươi bốn phong thư, dù em một phong cũng không có hồi âm trở lại, nhưng mà anh đã nghĩ đến, ít nhất em cũng hiểu tâm ý của anh." Mạc Phi nhìn cô nói.
An Nhiên kinh ngạc cau mày, hỏi ngược lại: "Cái gì thư? Cái gì một tháng một phong, cái gì tám mươi bốn phong thư?" Cô căn bản không có nhận gì cả, đừng nói thư, ngay cả bìa thư cô cũng không có thấy!
"Em không có nhận được?" Mạc Phi nhìn cô, vẻ mặt có chút kích động, hắn cho là