Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343511

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3511 lượt.

ực anh, hô hấp có chút dồn dập không ổn định, mà người ôm cô, Tô Dịch Thừa cũng không khá hơn chút nào, bộ ngực cũng phập phồng kịch liệt.
Hai người ôm nhau một lúc lâu, tựa vào ngực anh, An Nhiên nghe thấy tiếng trái tim anh từ từ ổn định lại, tay vòng qua thắt lưng gầy gò của anh, chậm rãi mở miệng: "anh, có muốn nghe chuyện quá khứ của em và Mạc Phi không?"
Bàn tay nhẹ vỗ về lưng An Nhiên dừng lại giữa không trung, một lúc lâu mới chậm rãi hạ xuống, thanh âm trầm thấp, giàu từ tính vang lên trên đỉnh đầu cô: "em sẵn lòng nói sao?"
An Nhiên khẽ gật đầu trong lồng ngực anh: "vâng, hôm nay một lần nữa bọn em đến quán cà phê lân cận trường đại học, thì ra là em thấy mình vẫn còn để ý, vẫn chưa vứt bỏ được." Nói xong, An Nhiên lắc đầu, cười khẽ tiếp tục nói: "hôm nay mới biết được, thật ra quá khứ đã qua, cùng anh ta trở lại quán cà phê mà hồi đó bọn em từng đến, ngồi vào vị trí mà hồi đó bọn em thường ngồi, uống cà phê và trà sữa mà chúng em từng uống, ăn bánh ngọt đã quen thuộc. Nhưng mà thời gian đã trôi qua rồi, cái loại cảm giác hạnh phúc khi xưa cũng không còn nữa, hoàn toàn trở nên xa lạ, lại đối diện với anh ta, không có hận, không hề để ý kéo dài đến tận bây giờ, chẳng qua chỉ như là đối diện với một người xa lạ thông thường, xa lạ đến mức ngay cả uống một chén trà sữa, ăn một miếng bánh ngọt trước mặt anh ta cũng cảm thấy không được tự nhiên."
Tô Dịch Thừa không nói gì, im lặng lắng nghe.
An Nhiên dừng lại một lát, tiếp tục nói: "năm đó bọn em là bạn cùng lớp, nữ sinh học kiến trúc rất ít, cả lớp ba mươi người, mà chỉ có sáu nữ. Mạc Phi có thành tích học tập rất tốt, học rất chăm chỉ. Anh ấy đến từ miền núi Tứ Xuyên, cha mẹ đều là nông dân chân chất, trong nhà còn có một anh trai và hai em gái. Trong thôn của bọn họ, thậm chí không có công trình kiến trúc nào cao hơn 3 tầng, đường giao thông là đường đất, vài ngày mới có xe đạp đi ngang qua, lối thoát duy nhất của bọn họ chính là học tập, để kiến thức thay đổi số phận của họ. Mạc Phi rất khao khát thành công, cuối cùng anh ấy thi được thủ khoa vào trường đại học bọn em. Thật ra thì với thành tích đó, anh ấy có thể lên học đại học Thanh Hoa, nhưng mà cuối cùng anh ấy lại lựa chọn vào trường học em, đó chẳng qua là vì trường đại học bọn em không thu bất kỳ học phí gì, có thể chu cấp cho anh ấy học xong bốn năm đại học."
"Thật sự khiến chúng em giao thiệp với nhau là sau khi Lâm Lệ và Trình Tường xác lập quan hệ, vì Trình Tường và Mạc Phi cùng phòng, mà em và Lâm Lệ cũng cùng phòng, cho nên, dần dần chúng em giao thiệp với nhau. Thật ra thì anh ấy không phải là một người lãng mạn, sẽ không nói lời âu yếm, cũng không tặng hoa gì, anh ấy tỏ tình cũng là dùng phương thức trực tiếp nhất, khi đưa em về dưới kí túc xá anh nói thích em, rồi vào lúc em còn đang kinh ngạc thì lấy đi nụ hôn đầu của em, sau đó cười cười sờ đầu em, bảo sáng mai sẽ mua bữa sáng cho em." Nói xong, An Nhiên nhàn nhạt cười, như là thật sự trở lại khoảnh khắc đó, cái tuổi còn ngây ngô đó, "hôm sau anh ấy thật sự đến căn phòng tồi tàn của em, tay cầm bánh bao và sữa đậu nành vừa mua ở căn tin. Chúng em cứ mơ mơ hồ hồ như thế mà bắt đầu, không có hoa tươi lãng mạn, cũng không có lời nói yêu thương. Tất cả đều rất bình thường, thậm chí không có ý tưởng gì mới. Vì biết tình trạng kinh tế của anh ấy không tốt, chúng em hẹn hò rất đơn giản, lúc đầu không hề đi nhà hàng, cũng không đi xem phim, chúng em luôn ăn cơm ở căn tin của trường, ăn xong thì đi dạo quanh sân thể dục trong trường, thỉnh thoảng nắm tay đi qua từng gốc cây trong khu rừng nhỏ, đôi khi thì dắt tay nhau đi quanh hồ vô danh ở đó, đề tài chủ yếu nhất là về học tập. Mạc Phi là người có lý tưởng, có hoài bão, từ hồi đó em đã biết anh ta khao khát thành công, vô cùng khao khát, cái anh ta thiếu hụt chính là cơ hội, chính là vận may."
"Tình yêu của bọn em rất ổn định, không có lãng mạn kích thích, cũng không có mãnh liệt không thể nào quên, nhưng lại như tế thủy trường lưu*, từng bước ấm áp. Có lẽ do tính cách hai người, tình cảm nhìn thì bình thường nhạt nhẽo không hề có kích thích như vậy mà chúng em lại đặc biệt để tâm, đặc biệt quý trọng gìn giữ." An Nhiên nói rất nhẹ, rất nhạt, như là đang kể lại chuyện của người khác, mà mình chỉ là người ngoài cuộc. (*Tế thủy trường lưu: Dòng suối nhỏ nhưng chảy dài. Ý nói một tình yêu không thuộc dạng chớp nhoáng,cả thèm chóng chán mà dần nảy nở theo thời gian từng chút từng chút âm thầm đến khắc cốt ghi tâm.)
"Em nói về anh ta tốt như thế, không sợ anh ghen tỵ sao?" Bên tai, truyền đến tiếng nói trầm thấp rầu rĩ của Tô Dịch Thừa, giọng điệu có chút thật tình, không giống đang nói đùa.
An Nhiên nhẹ nhàng cười, không trả lời vấn đề của anh, tiếp tục nói: "cứ như vậy chúng em trải qua ba năm đại học, năm cuối vì thực tập mà thời gian gặp nhau không nhiều, hai công ty chúng em ở hai bờ đối diện, ở giữa chỉ có một chuyến xe, phải đi mất hơn một tiếng đồng hồ, mà cũng vì khoảng cách xa thế, thời gian và tần số gặp mặt cũng giảm đi. Mặc khác khi chúng em quyết định gặp


Polly po-cket