Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343613

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3613 lượt.

muốn, những người phụ nữ khác cũng không ít đi." Nói xong, thì xoay người lắc mông rời đi.
Khi An Nhiên quay đầu lại chỉ nhìn thấy dáng đi lẳng lơ của cô ta, còn về lời nói không đầu không đuôi của cô ta thì chỉ thấy khó hiểu.






Vết máu trước ngực
Đến khi ngồi vào trong xe Hoàng Đức Hưng, An Nhiên mới biết được hôm nay chính là mời Đồng Văn Hải ăn cơm. Lần này bất ngờ là Tiếu Hiểu không cùng đi, cũng khó trách vừa rồi ở trong phòng vệ sinh cô ta âm dương quái khí nói ra mấy câu chẳng hiểu ra sao cả.
Bữa tiệc được đặt trong một nhà hàng kiểu Trung có điều kiện rất tốt, khi đến nơi Đồng Văn Hải còn chưa tới, Hoàng Đức Hưng tìm người phục vụ gọi trước vài món ăn, dặn dò nhà bếp chờ được thông báo thì đưa lên, ngoài ra còn gọi một chai Mao Đài, An Nhiên nghe giá tiền mà trố mắt chậc lưỡi.
Đồng Văn Hải tới một mình, nhìn thấy An Nhiên thì có hơi sững sờ, nhìn cô bằng ánh mắt có sự quái dị khó tả.
Hoàng Đức Hưng nhiệt tình chào hỏi ông ta: "Đồng cục trưởng, ngồi ngồi đi, cảm ơn ông trong lúc bận bịu mà vẫn trích thời gian tới gặp mặt, hết sức vinh hạnh hết sức vinh hạnh."
An Nhiên chào từ biệt hai người, một mình đi sang một bên, gọi điện thoại cho Tô Dịch Thừa, nghĩ bảo anh đến đón mình, nhưng mà điện thoại vang lên một lúc lâu cũng không thấy người nghe máy. Nhíu mày gọi lại cho anh, nhưng vẫn không có ai nhận.
"Sao lại không nhận điện thoại, đi đâu rồi?" An Nhiên lẩm bẩm.
"Gọi điện thoại cho Tô trợ lý sao?"
"A!" An Nhiên bị dọa sợ, nhỏ giọng hô lên. Phía sau, không biết từ lúc nào Đồng Văn Hải đã đi đến. Giờ phút này đang mỉm cười nhìn cô.
"Dọa cô?" Nhìn cô, Đồng Văn Hải hơi áy náy nói.
An Nhiên cười khan lắc đầu, "không có."
Hoàng Đức Hưng đón xe đi trước, mà Đồng Văn Hải vốn cũng nên đi thấy An Nhiên đứng một bên gọi điện thoại, cho nên đi về phía này.
"Đồng cục còn chưa về, chờ tài xế tới đây đón sao?" An Nhiên lễ phép hỏi, nụ cười trên khuôn mặt miễn cưỡng mà xa cách.
Nhìn cô, vẻ mặt Đồng Văn Hải hơi kỳ lạ, như là muốn nói gì, nhưng không dám mở miệng. Cuối cùng nhìn cô khẽ lắc đầu, chỉ nói: "tối nay uống hơi nhiều, cho nên muốn đứng hóng gió đã" (VL: thế mà không bị trúng gió..)
An Nhiên gật đầu, trong lòng thì nghĩ lấy cớ thế nào để rời đi.
Trong lúc An Nhiên đang muốn rời đi, thì Đồng Văn Hải nhìn ngọn đèn đường phía góc đường xa xa, nhàn nhạt mở miệng, "cô và mẹ cô thật sự giống nhau."
An Nhiên sững sờ nhìn lại ông ta, nhưng cũng không nói chuyện, bởi vì không biết nên nói gì.
Cảm nhận được ánh mắt của cô, Đồng Văn Hải quay đầu nhìn cô, nhìn cô mà trong mắt ông ta có một loại từ ái khác với dĩ vãng, nhìn cô, giống như nhìn con mình vậy, nhẹ nhàng mở miệng, hỏi: "mấy năm nay, mẹ cô đã rất khổ sao."
"Đồng cục trưởng muốn nói cái gì?" An Nhiên nhìn chằm chằm hỏi ông ta.
Lúc này Đồng Văn Hải mới cảm giác mình thất lễ, vội vàng xoay người, chỉ nói: "không có gì, không có gì."
An Nhiên không biết ông ta che giấu cái gì, nhưng mà đối với ông ta, cô cũng không muốn tiếp xúc quá nhiều, trong lòng luôn luôn loại cảm giác sờ sợ, cảm giác không biết rõ còn may mắn hơn. Chỉ thản nhiên nói: "mẹ tôi sống rất hạnh phúc, tuy rằng gia đình cũng không giàu có gì, nhưng mà cha tôi đối xử với bà rất tốt, rất thương bà, tôi nghĩ bà rất vui vẻ, rất hạnh phúc."
"Phải không." Đổng Văn Hải nhàn nhạt nói. Rất lâu, mới chậm rãi nói: "cha cô là một người đàn ông tốt."
An Nhiên gật đầu: "cha tôi không chỉ là người chồng tốt, cũng là người cha tốt." Nói xong nhìn thẳng vào ông ta, nói: "Đồng cục trưởng tiếp tục hóng gió đi, tôi đi về trước." Nói xong, quay đầu đi về phía một chiếc taxi đã dừng lại.
"An Nhiên!" Phía sau Đồng Văn Hải gọi lại.
An Nhiên sững sờ quay đầu, nghi hoặc nhìn ông: "Đồng cục còn có việc?"
Đồng Văn Hải nhìn cô, há mồm, muốn nói lại thôi, cuối cùng tự giễu cười khổ, lắc đầu, chỉ nói: "đi đường cẩn thận."
An Nhiên nhìn ông ta một lúc lâu, khẽ gật đầu, "vâng." Sau đó mở cửa xe liền ngồi lên, báo địa chỉ cho tài xế, bảo anh ta lập tức lên đường.
Ngồi trên xe, An Nhiên lại gọi điện thoại cho Tô Dịch Thừa, nhưng vẫn không có ai nghe, cuối cùng An Nhiên bỏ cuộc, phỏng đoán có lẽ anh còn đang tắm, liền soạn một tin nhắn cho anh nói mình đã gọi xe về rồi, rồi gửi cho anh.
Ngoài cửa sổ ánh đèn đường lấp lánh, cả thành phố lúc này đang phô ra nét mỹ lệ của nó.
Xe taxi từ từ dừng lại trước tòa nhà tiểu khu, sau khi thanh toán tiền xe, cô liền xuống xe. Đi thang máy lên tầng, thang máy vào buổi tối còn trống vắng rất nhiều so với ban ngày, không phải chờ lâu thì đã tới rồi, dừng lại ở tầng mười, sau đó cô bước ra khỏi thang máy, đi về nhà, chỉ thấy lúc này cửa nhà khép hờ, ngọn đèn từ bên trong hắt ra bên ngoài chiếu sáng lờ mờ bóng người đi tới, An Nhiên đầy nghi hoặc mở cửa đi vào, thấy bên trong phòng khách là một đống hỗn độn, trên bàn trà có dính chút bánh ngọt bị đổ nát, trên mặt đất như là có vật gì bị rơi vỡ, An Nhiên sững sờ nhìn một lúc lâu, mới nhận