Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343614

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3614 lượt.

ra những mảnh nhỏ trên mặt đất kia vốn là chiếc bình hoa màu xanh đặt bên cạnh tivi.
Phản ứng đầu tiên của An Nhiên là bị trộm rồi, nhưng mà lại lập tức phủ định suy đoán này, bởi vì cửa nhà không có dấu vết bị nạy ra, phòng khách hỗn loạn nhưng cũng chỉ là bánh ngọt bị ném xuống bàn không nhìn ra hình dạng, cùng mảnh vụn của bình hoa trên mặt đất, nước chảy ra cũng không tính là nhiều, hoa hồng rơi lẻ tẻ dưới đất, ngoài ra An Nhiên còn thấy được điện thoại của Tô Dịch Thừa rơi dưới đất, có năm cuộc gọi nhỡ, trong đó có ba cuộc là là cô gọi, còn hai cuộc khác là Diệp Tử Ôn gọi tới, còn lại là số máy từ đại viện.
"Tô Dịch Thừa?" An Nhiên khẽ gọi, né tránh những mảnh vụn trên mặt đất, vừa gọi vừa chạy vào trong nhà: "Tô Dịch Thừa?"
Không có trong thư phòng, cũng không có trong phòng ngủ, trong phòng vệ sinh An Nhiên cũng nhìn, nhưng cũng không tìm được người.
An Nhiên không biết anh đi đâu, ngay cả điện thoại anh cũng quên ở nhà, dù muốn gọi tìm anh, cũng không có người nghe máy.
Trong lòng An Nhiên hoảng hốt, tất cả trong nhà đều khiến cô sợ hãi, cô không biết rốt cuộc tối nay xảy ra chuyện gì, mà lại không tìm thấy người ở nhà.
Ngồi trên ghế sô pha, trái tim An Nhiên vì lo lắng, mà đập thình thịch.
Một lúc lâu mới ổn định lại tâm tình của mình, lúc này điện thoại của Tô Dịch Thừa vang lên, là Diệp Tử Ôn gọi điện tới.
Vừa nối máy, bên kia Diệp Tử Ôn liền nói: "a Thừa, vừa rồi gọi cho cậu sao cậu không nhận, bây giờ mình đang ở ‘Bóng đêm mê người’ có muốn đi ra ngoài để mình có cơ hội mời cậu uống một chén không, để mình chúc cậu sinh nhật vui vẻ!"
Thì ra là hôm nay là sinh nhật anh, cho nên anh bảo cô về sớm một chút, bánh ngọt trên bàn hẳn là anh chuẩn bị cùng cô chúc mừng sinh nhật sao? An Nhiên nghĩ thầm.
Bên kia điện thoại Diệp Tử Ôn mãi không nghe thấy Tô Dịch Thừa trả lời, không khỏi đưa tay nhìn di động của một chút, xác định mình không gọi nhầm số, lại nói, "a Thừa, cậu còn ở đó chứ?"
Lấy lại tinh thần, An Nhiên khẽ đáp: "tôi là An Nhiên."
"Ách." Bên kia điện thoại rõ ràng Diệp Tử Ôn rất sửng sốt, vài giây sau mới kịp phản ứng, giờ mới nhớ ra a Thừa đã kết hôn, bên kia có tiếng phụ nữ cũng không có gì là lạ. Lại hỏi: "tối nay A Thừa ra ngoài ăn cơm với cô rồi?" Nếu thế, vậy cậu ta đúng là đồ trọng sắc khinh bạn.
An Nhiên nhìn đống hỗn độn trên mặt đất một chút, nói: "tôi cũng không biết là chuyện gì xảy ra, tôi vừa về nhà, thấy một đống hỗn độn trong phòng khách, Tô Dịch Thừa thì không có ở nhà."
"Ách." Diệp Tử Ôn ngẩn người, đúng là có chút bất ngờ với đáp án này. "Cậu ta đi đâu rồi? Hôm nay không phải là sinh nhật cậu ta sao? Cậu ta không nói cho cô biết?"
"Tôi không biết, tôi. . . . . ." An Nhiên vừa định mở miệng muốn nói điều gì, ngoài cửa truyền đến tiếng người dùng chìa khóa mở cửa, sững sờ ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa.
Tô Dịch Thừa mở cửa đi vào, cả người nhìn rất mỏi mệt, một tay xoa xoa chân mày có chút đau nhức, một tay cởi ra cái áo khoác âu trên người mình. Chiếc áo sơ mi trắng kia, mấy cái cúc áo bị cởi ra, cổ tay áo bị vén cao lên, ngoài ra, An Nhiên còn để ý thấy, trước ngực áo sơ mi còn dính chút gì, một vết không hề nhỏ.
Không nói gì với Diệp Tử Ôn nữa, liền cúp điện thoại, An Nhiên đứng lên khỏi ghế sô pha, mở miệng khẽ gọi anh: "Dịch Thừa."
Lúc này Tô Dịch Thừa mới chú ý tới An Nhiên trong nhà, sửng sốt, nhưng ngay sau đó cười cười đi về phía cô: "em đã về rồi."
An Nhiên gật đầu, đưa điện thoại trong tay cho anh, nói: "em gọi điện cho anh, cũng gửi tin nhắn, thấy anh không tới, em tự gọi xe về."
Nghe vậy, Tô Dịch Thừa hơi áy náy sờ sờ mặt cô, nói: "xin lỗi, tối nay xảy ra chút chuyện, lúc đi ra ngoài chưa kịp cầm di động."
"Xảy ra chuyện gì, sao trong nhà lại biến thành thế này?" An Nhiên nhìn lại tình hình trong nhà một chút, lại quay đầu hơi nghi hoặc nhìn anh, chú ý tới vết bẩn lớn dính vào áo sơ mi trước ngực anh, đến gần rồi mới nhìn rõ vết đó không phải là dầu mỡ hay gì khác, mà là máu!
"Sao thế này, sao lại có có máu!" An Nhiên kinh hãi, vội vàng lôi kéo anh nhìn nhìn, kiểm tra từ trên xuống dưới, "anh bị thương ở đâu? Sao lại có máu?" Đến tột cùng tối nay đã xảy ra chuyện gì, tại sao trong nhà lại hỗn độn? Coi như là sinh nhật của anh, cũng không nên bạo lực như vậy a!
Tô Dịch Thừa đưa tay giữ chặt bả vai cô, để tâm tình cô ổn định lại, nhìn cô chăm chú, nói: "anh không bị thương, vết máu trên người không phải là của anh, đừng lo lắng."
Nghe vậy, An Nhiên cuối cùng mới yên tâm lại, thở phào nhẹ nhõm, một lúc lâu nhìn anh lại hỏi: "vậy máu trên người anh là sao? Còn có, tại sao trong nhà lại biến thành như vậy, vừa rồi Diệp Tử Ôn gọi điện thoại tới nói hôm nay là sinh nhật anh, thế nào, thế nào lại biến thành như vậy?"
Tô Dịch Thừa kéo cô ngồi xuống ghế sô pha, kể lại chuyện xảy ra tối nay cho cô.
Thì ra là hôm nay là sinh nhật anh tròn ba mươi hai tuổi, vốn là muốn cùng cô ra ngoài ăn cơm, lại không ngờ cô vì chuyện của công ty, buổi tối đã có xã giao
Thật ra thì anh cũng không phải là người t