Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343617
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3617 lượt.
ớc ngoài, chăm chú học tập phong cách kiến trúc đặc sắc của bọn họ.
Tô Dịch Thừa lên giường từ bên kia, xoay người cô lại để cô tựa vào bả vai mình, ôm cô, cùng cô nhìn tạp chí kiến trúc mà mình chẳng hề nhìn ra cái gì cả.
An Nhiên xem vô cùng nghiêm túc, trong miệng như là còn lẩm bẩm gì đó. Vừa rồi khi đưa Lăng Nhiễm đi bệnh viện, nhìn cô ta tựa vào trong ngực mình, nhìn khuôn mặt mặt tái nhợt của cô ta từ từ mất đi ý thức, anh nhìn, thế nhưng không tìm được chút cảm giác đau lòng, có chăng chỉ là lo lắng, lo lắng cho một người quen biết.
Qua bảy năm, anh không biết vì sao đột nhiên Lăng Nhiễm lại quay về, nếu thật muốn xoay chuyển cái gì, vậy cần gì phải đợi sau bảy năm lâu như thế? Có lẽ lúc nào đó anh phải tìm Chu Hàn nói chuyện một chút.
Thật ra thì dù xuất phát từ lý do gì quay về, dù cô ta quay về lúc nào, anh cũng không thèm để ý. Nói anh máu lạnh cũng tốt, nói anh vô tình cũng được, hồi đó nhìn bọn họ quan hệ với nhau ở trước mặt mình như vậy, còn bảo anh làm như chưa từng xảy ra chuyện gì mà tha thứ, rồi bắt đầu lại với cô ta, đó căn bản là không thể nào, anh tự nhận mình không phải là người độ lượng như thế.
Thật ra thì không thể không công nhận, anh là một người cương quyết và tuyệt tình, một khi buông tay, liền không thể nào quay lại, trước đây gặp phải đủ loại người, muôn vàn chuyện anh liền tự động bỏ qua, xem như không nhìn thấy. Từ trước đến giờ anh không thích dây dưa, trước kia như thế, hiện tại cũng thế.
"Dịch Thừa?"
Tô Dịch Thừa lấy lại tinh thần từ trong suy nghĩ của mình, nhìn An Nhiên trong lòng đang sững sờ nhìn mình, cười cười với cô.
"Anh đang nghĩ gì vậy?" An Nhiên hỏi, gọi anh vài tiếng, cũng không anh hoàn hồn.
Tô Dịch Thừa cười nhạt lắc đầu, "không có gì, em xem xong rồi?"
An Nhiên không hỏi nhiều, tú khí ngáp một cái, nói: "mệt mỏi quá, ngày mai còn phải dậy sớm đi làm." Nói xong liền nằm xuống.
Tô Dịch Thừa nằm xuống theo cô, đầu cô gối lên tay anh, anh nghiêng tay kia gác lên trên thắt lưng mảnh khảnh của cô, điều chỉnh tư thế thoải mái cho cô nằm trong lòng mình.
Nhìn khuôn mặt của cô, lông mi thật dài hơi vểnh lên, lông mi hơi rung động. Chậm rãi nhắm mắt lại, khẽ hôn lên tóc cô, hòa với hô hấp của cô, chuẩn bị đi ngủ cùng cô.
Trong lúc Tô Dịch Thừa mơ mơ màng màng sắp ngủ thiếp đi, thì nghe thấy An Nhiên mơ hồ nói: "ông xã, sinh nhật vui vẻ."
Nghe vậy, ánh mắt vốn mỏi nhừ đến nặng trịch của Tô Dịch Thừa thoáng cái mở ra, nhìn người trong ngực khóe miệng cười yếu ớt, sau đó cười ra tiếng. Sau khi cười xong, tay ôm cô chặt hơn, để cô sát lại người mình.
Ngày hôm sau tỉnh lại Tô Dịch Thừa như thường lệ sau khi tập thể dục buổi sáng xong đang chuẩn bị bữa sáng trong bếp.
An Nhiên vén chăn xuống giường, theo thói quen đi đến tủ quần áo, mở tủ ra, mới phát hiện, quần áo cô mặc đi làm bình thường đều đã được dọn từ trong tủ vào một túi du lịch, mà quần áo cô thay hôm nay được lấy ra đặt trên tủ đầu giường.
Sau khi An Nhiên rửa mặt, thay quần áo xong đi ra ngoài, Tô Dịch Thừa vừa lúc bưng trứng trần nước sôi đã vớt đặt lên trên bàn ăn. Thấy cô ra ngoài, liền cười bảo cô đến ăn sáng.
Ăn cơm, Tô Dịch Thừa bảo cô tối nay cố gắng đừng làm thêm giờ, tan tầm anh sẽ đến đón cô, buổi tối bọn họ sẽ dọn sang nhà mới.
An Nhiên không có ý kiến, gật đầu nói được.
Thật ra thì qua hai ngày không ngừng thảo luận bản thiết kế với Trần công, ý kiến hai người căn bản đã đi đến thống nhất, kế tiếp chỉ cần dựa theo bản vẽ, chiếu theo kế hoạch sớm định ra từ trước, trong quá trình thực thi vừa bảo đảm chất lượng, vừa bám sát thời gian, đó là phải chuẩn bị xong tất cả trong thời gian đã định. Ngoài ra, cũng đã bố trí công xưởng bắt đầu sản xuất mô hình mô phỏng, dự tính sáng ngày kia là có thể cho ra mô hình.
Lúc chiều Hoàng Đức Hưng giới thiệu một nữ sinh cho mọi người nói là đồng nghiệp mới tới, tuổi xấp xỉ Lăng Lâm, Lăng Lâm nhìn thấy cô ta thì ngẩn người một chút, có hơi bất ngờ, sắc mặt cũng không tốt lắm.
Hoàng Đức Hưng giới thiệu đơn giản, chỉ nói cô bé này tên là Trần Trừng, cũng không xinh đẹp lắm, chẳng qua là đôi mắt kia nhìn đặc biệt lấp lánh hữu thần, khiến cho khuôn mặt không hề đặc biệt của cô thêm rực rỡ, khiến người ta không thể bỏ qua.
Hoàng Đức Hưng nói tiếp, nói Trần Trừng này là sinh viên khóa này vừa tốt nghiệp đại học, trước đây ở trường đại học đã nhiều lần giành được nhiều giải thưởng trong nước, từ khi còn đi học đã được một công ty kiến trúc nổi tiếng ở Thâm Quyến phát hiện, chẳng qua là vì lý do cá nhân mà bỏ qua cơ hội như vậy, hôm nay gia nhập vào ‘Chân Thành’, sẽ là lực lượng dự bị mạnh mẽ cho ‘Chân Thành’ trong tương lai.
Thật ra An Nhiên không quan tâm đến vấn đề này, lại càng bán tính bán nghi đối với bài giới thiệu của Hoàng Đức Hưng, dù sao trước đó từng có ví dụ Lăng Lâm, cho nên khi Hoàng Đức Hưng nói giao Trần Trừng cho cô, An Nhiên cũng không ôm quá nhiều kỳ vọng vào cô gái này.
Trong phòng làm việc, An Nhiên đưa một chút tư liệu và dự án kiến trúc trước đó của công ty cho cô ta, chỉ nhà