XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343629

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3629 lượt.

n nhạt nói: "mấy ngày này cô cứ tìm hiểu một số dự án của cô ty trước, một thời gian sau, tôi sẽ để cô tiếp xúc với những dự án đặc biệt hơn."
Trần Trừng đưa tay nhận lấy tài liệu An Nhiên đưa cho, cười nhạt nói: "thật ra thì em cũng không cho là xem những dự án mà công ty đã thực hiện có lời ích gì với em, vì tất cả đó đều là tác phẩm của người khác, không phải là phong cách của em." Khi đang nói chuyện, trên mặt lộ ra vô cùng tự tin.
An Nhiên hơi bất ngờ khi nghe cô ta nói thế, đặt giấy tờ trong tay xuống, ngẩng đầu nhìn cô ta, ánh mắt mang theo tìm tòi nghiên cứu.
Thấy cô không nói gì, Trần Trừng tiếp tục nói: "nhưng mà em vẫn sẽ nghiêm túc nghiên cứu, vì em muốn tìm ra thiếu sót từ trong đó, như vậy lần sau nếu em gặp phải dự án giống như thế, em sẽ có thể tránh được. Nếu Cố thiết kế không còn gì muốn nói nữa thì em ra ngoài trước."
An Nhiên chỉ gật đầu, nhàn nhạt nói: "ra ngoài đi."
Buổi tối đúng giờ tan việc Tô Dịch Thừa xuất hiện ở tầng dưới công ty, đúng lúc gặp phải Hoàng Đức Hưng cùng bước ra từ đại sảnh, hai người chào hỏi khách sáo, Hoàng Đức Hưng vẫn nhiệt tình muốn mời cơm, Tô Dịch Thừa chỉ cười nhạt nói gần đây bận rộn, qua một thời gian nữa sẽ xem lại. Sau đó nói buổi tối còn có việc, liền cùng An Nhiên trực tiếp lên xe rời đi.
Ngồi ở trong xe, nhìn qua kính chiều hậu, thân ảnh Hoàng Đức Hưng từ từ nhỏ đi, cuối cùng chỉ còn lại một điểm nhỏ, An Nhiên mở miệng hơi cảm khái nói: "tính nhẫn nại của Hoàng tổng giám thật là tốt."
Tô Dịch Thừa chỉ cười nhạt, thật ra thì ngồi trên vị trí này, người như vậy anh đã gặp rất nhiều, hầu như đều muốn lôi kéo tạo dựng quan hệ, ứng phó chán rồi nên cũng còn thấy lạ nữa.
Hai người không về nhà ngay, mà là đi một nhà hàng Tây âu có điều kiện không tồi, trước khi chuyển nhà, hai người dự định ở đây giải quyết bữa tối.
Dường như nơi này làm ăn rất tốt, ngồi xuống một lúc lâu, chỉ có lúc vừa ngồi xuống có nhân viên phục vụ đưa hai tờ thực đơn lên cho họ, mãi sau đó cũng chưa thấy người phục vụ tới đây để bọn họ gọi món, may là ở đây điều kiện tốt, trong đại sảnh đặt chiếc Piano, như là không tính dùng loa, sự phối nhạc đều tùy ý đánh lên, nghe có loại ý cảnh và lý thú khác biệt.
"Xin hỏi hai vị có thể gọi món chứa?" Một nữ nhân viên phục vụ đi về phía họ, như là chạy đến, thở hổn hển còn hơi gấp rút.
An Nhiên vừa định mở miệng gọi món, ngẩng đầu thoáng cái ngẩn cả người, người nữ nhân viên không phải ai khác, chính là người vừa được Hoàng Đức Hưng giới thiệu tới lúc chiều, Trần Trừng.
Mà Thần Trừng cũng không khỏi sửng sốt, cũng hơi bất ngờ lại gặp phải An Nhiên ở đây. Nhưng mà cũng nhanh chóng phục hồi tinh thần, cười chuyên nghiệp với bọn họ: "hai vị cần gọi những gì?"
An Nhiên cũng lấy lại tinh thần, gật đầu, gọi cho mình salat rau riếp và mì Ý. Còn Tô Dịch Thừa gọi cơm rang hải sản và súp.
Đợi Trần Trừng bỏ đi, Tô Dịch Thừa nhìn cô mới nhàn nhạt hỏi: "hai người quen biết?" Nhìn vẻ mặt của hai người, hiển nhiên là quen biết.
"Thực tập sinh vừa đến công ty bọn em, hiện giờ theo em, chỉ là em không rõ lắm sao cô ấy lại ở đây, rõ ràng công ty có quy định, không được làm thêm ngoài giờ." An Nhiên hơi nghi hoặc nói.
Tô Dịch Thừa khẽ gật đầu, không có hỏi nhiều.
Đồ ăn được đưa lên nhanh chóng, nhưng mà Trần Trừng không hề lên chào hỏi bọn họ.
Đến khi hai người ra khỏi nhà hàng đã gần tám giờ, Tô Dịch Thừa nói đồ đạc có thể thu dọn anh đã dọn dẹp xong rồi, tối nay bọn họ chỉ cần xách túi đồ là có thể sang bên kia ở.
An Nhiên không có ý kiến, gật đầu cùng anh trở về nhà.
Thật rất thuận tiện, quần áo và đồ đạc của cả hai người chưa có hai túi, có điều sách và giấy tờ không phải là ít, nhưng mà Tô Dịch Thừa nói những thứ này không cần vội vàng, chỉ cần mang đi những phần thiết yếu trước, còn lại sách và tạp chí có thể đợi đến lúc có thời gian sẽ quay về thu dọn, dù sao căn nhà này cũng để trống, không có bán đi!
Thật ra thì căn nhà mới cũng không quá xa nhà cũ, cách khoảng 15 phút lái xe, tất nhiên đây chỉ tính đường lái xe, nếu đổi lại là đi bộ, thật ra cũng hơi xa. Nhưng mà nhà mới lại ở cùng khu với ‘Chân Thành’, cách công ty An Nhiên không quá 5 phút đi bộ.
An Nhiên xách quần áo hai người, còn Tô Dịch Thừa ôm cái hòm lớn, bên trong là giấy tờ và tài liệu cần thiết của anh và An Nhiên.
Vẫn là tầng mười, nhưng mà bên kia là loại hai hộ gia đình, còn ở đây là loại mỗi tầng một hộ.
An Nhiên mở cửa đi vào, còn chưa bật đèn, bên trong nhà là một mảnh đen kịt. Khác với tưởng tượng, mặc dù đây là phòng mới, nhưng An Nhiên lại không hề ngửi thấy chút mùi sơn gì, mà ngược lại còn thấy thoang thoảng mùi thơm ngát. Từ bậc thềm đi vào, chỗ cửa ra vào treo một cái đèn cảm ứng, hai người vừa bước vào thì đèn sáng lên, lờ mờ, chan chứa cảm giác ấm cúng, lại không chói mắt. Trong ánh sáng lờ mờ, An Nhiên có thể mang máng nhìn thấy kết cấu của gian nhà, từ cửa đi vào là phòng khách, so với lần trước tới đây, lần này ghế sô pha, tivi cùng các vật dụng trong nhà khác đều đã được lắp đặt đầy đủ. Tô Dịch Thừa đặt c