XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343670

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3670 lượt.

Sau đó đi thẳng đến văn phòng của Hoàng Đức Hưng.
"Cốc cốc cốc." An Nhiên gõ nhẹ cửa phòng của Hoàng Đức Hưng.
Rất nhanh bên trong truyền đến tiếng của Hoàng Đức Hưng: "vào đi."
Mở cửa đi vào, thấy Hoàng Đức Hưng đeo kính, lúc này đang nhìn chăm chú gì đó trong máy tính.
Thậm chí cả cặp công văn cũng chưa kịp để xuống, An Nhiên cầm cặp công văn đi đến bàn công tác của Hoàng Đức Hưng: "Tổng giám."
Lúc này Hoàng Đức Hưng mới ngẩng đầu, thấy An Nhiên đứng trước mặt , cười nói, "An Nhiên a, có chuyện tìm tôi?"
"Tổng giám sa thải Trần Trừng rồi sao." Không quanh co lòng vòng, An Nhiên đi thẳng vào vấn đề, hỏi luôn.
"Hử." Hoàng Đức Hưng ngẩn người, cười nói: "vì chuyện này a." Lấy chiếc kính trên sống mũi kia xuống, nói tiếp: "cô cũng biết thân phận của Lăng Lâm, cho dù không nhìn mặt tăng cũng phải xem mặt Phật, Lăng Lâm dù sao cũng là thiên kim tiểu thư của Lăng thị trưởng, tôi ít nhiều cũng phải để ý đến mặt mũi của Lăng thị trưởng. Về phần Trần Trừng, tôi biết cô ấy là một nhân viên rất không tồi, có cô ấy ‘Chân Thành’ chúng ta nhất định có thể lên một tầm cao mới, tôi cũng cảm thấy rất tiếc khi phải sa thải cô ấy, nhưng vì sự phát triển của công ty, chúng ta phải suy nghĩ vì toàn cục, Lăng Lâm dù sao cũng là con gái thị trưởng, nếu đắc tội cô ta, đó chẳng khác nào không nể mặt Lăng thị trưởng cho nên An Nhiên a, vì lợi ích của mọi người, tôi chỉ có thể sa thải Trần Trừng, điểm này, hi vọng cô hiểu a."
An Nhiên nhìn ông ta, ánh mắt không hề chớp, trên mặt không có biểu cảm, một câu cũng không nói.
Thấy cô như thế, Hoàng Đức Hưng lại nói: "về Trần Trừng tôi sẽ viết thư tiến cử đến những công ty khác, bằng thực lực và tài năng thiết kế của Trần Trừng dù là ở đâu, tôi tin cô ta là vàng, cũng sẽ tỏa sáng."Nói xong, Hoàng Đức Hưng từ sau bàn làm việc đi ra ngoài, đi tới trước mặt An Nhiên, nói: "chuyện này cứ quyết định như vậy đi, cô cũng đừng để trong lòng, ngoài ra tôi sẽ tuyển cho cô một trợ lý khác."
"Nếu như Tổng giám khăng khăng phải đuổi việc Trần Trừng, như vậy ngay cả tôi cũng cùng đuổi đi." Nhìn ông ta, An Nhiên đạm mạc nói.
"Cô..." Hoàng Đức Hưng nhìn cô, hơi sững sờ, một lúc lâu mới kịp phản ứng, nhìn An Nhiên nói: "An Nhiên, cô đây, cô đây không phải là gây chuyện sao."
"Tôi không có, tôi chỉ hy vọng công ty có thể đối đãi công bằng với từng nhân viên, mà không phải vì người khác có bối cảnh hùng mạnh nhúng tay vào, lạm dụng uy quyền cho cô ta, chúng tôi đều là nhân viên công ty, đều kỳ vọng được đối đãi công bằng, nếu một công ty không có cách nào đối xử công bằng với nhân viên, như vậy, công ty như thế cũng không có gì khiến người ta lưu luyến nữa." An Nhiên nhìn ông ta, vẻ mặt nghiêm túc và thật tình nói.
"An Nhiên, cô, cô đang ép tôi sao?" Hoàng Đức Hưng nhìn cô, vẻ mặt khó xử. Lăng Lâm không thể đắc tội, đồng thời An Nhiên cũng thế a, hiện tại hạng mục ban khoa học kỹ thuật thành phố lập tức sẽ tiến hành rồi, mà theo tin tức đáng tin cậy, Tô Dịch Thừa đúng là người phụ trách hạng mục này, mà An Nhiên là bà xã của Tô Dịch Thừa, đắc tội cô chẳng khác nào đắc tội Tô Dịch Thừa, thế coi như là ‘Chân Thành’ có hợp tác với ‘Húc Đông’ và Đồng Văn Hải cũng không có ích gì a, nếu Tô Dịch Thừa mà không đồng ý, vậy toàn bộ là công toi rồi.
"Tổng giám nghiêm trọng hóa rồi, tôi chỉ muốn công ty cư xử hợp lý với Trần Trừng, cô ấy không có làm sai gì, nhưng chỉ vì một câu nói của người khác, mà tự dưng sa thải cô ấy, đối cô ấy mà nói quá không công bằng." An Nhiên nói tiếp "vả lại, chuyện ngày hôm qua căn bản là không phải lỗi của Trần Trừng, là Lăng Lâm muốn phá hoại mô hình bản mẫu trước, bị Trần Trừng bắt tại trận. Nếu vì bảo vệ tài sản của công ty là sai, thì sau này còn có ai đứng ra làm thế nữa? Nếu tổng giám khăng khăng muốn đuổi việc Trần Trừng, như vậy hành động của công ty thật khiến lòng người lạnh lẽo."
Hoàng Đức Hưng im lặng, một lúc lâu không nói chuyện.
Văn phòng của Hoàng Đức Hưng cũng khá lớn, có một cửa sổ sát đất rất lớn, phòng làm việc nằm ở tầng 20, lại là giữa trung tâm thành phố, từ nơi này nhìn xuống, có thể quan sát cả Giang Thành phồn thịnh.
Đứng trước cửa sổ sát đất một lúc lâu, Hoàng Đức Hưng khẽ quay đầu nhìn An Nhiên, nói: "Tôi đồng ý với cô, không sa thải Trần Trừng."
An Nhiên nhàn nhạt cười cười: "Tổng giám, vậy còn về chuyện Lăng Lâm muốn phá hoại mô hình bản mẫu thì sao, phải chăng nên cho tôi và Trần Trừng một lời giải thích đây."
Nghe vậy, Hoàng Đức Hưng không vui nhíu mày, nhìn An Nhiên nói: "An Nhiên, tôi đã lùi một bước rồi, cô cũng phải đứng trên lập trường của tôi mà ngẫm lại, dù sao Lăng Lâm cũng có thân phận đặc thù, tôi không thể nào hoàn toàn không nể mặt Lăng thị trưởng. Cho nên, chuyện này tôi sẽ không truy cứu nữa. Về phần mô hình bản mẫu, tôi bảo đảm nhất định sẽ không vị hư hại chút nào."
An Nhiên im lặng, cô hiểu ý của Hoàng Đức Hưng, cũng biết ông ta khó xử. Một lúc lâu, mới nhàn nhạt nói: "tôi biết rồi, cám ơn Tổng giám, nếu không có việc gì, tôi đi ra ngoài trước."
Hoàng Đức Hưng gật đầu, "đi ra