Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343669
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3669 lượt.
y ra bản ‘Hiệp nghị vợ chồng – ước pháp tam chương’ ở bên trong, nhìn nội dung trên hiệp nghị một chút, khóe miệng khẽ cong lên, đưa tay gõ gõ trang giấy A4 trong tay, bay thẳng đến thư phòng.
"Cốc cốc cốc. . . . . ." Lễ phép gõ cửa, sau đó trực tiếp đẩy cửa đi vào.
Thấy Tô Dịch Thừa chăm chú nhìn văn kiện trong tay, sau đó thỉnh thoảng đưa tay vẽ vẽ gì đó ở phía trên, thấy cô đi vào, ngẩng đầu, cười ôn hòa với cô.
"Sao vậy?" Tô Dịch Thừa cười nhạt hỏi cô.
Đứng lại trước mặt anh, An Nhiên bình tĩnh nói: "em có việc muốn nói với anh, có thể làm chậm chễ vài phút đồng hồ của anh không."
Tô Dịch Thừa không thể không gật đầu, nói: "đương nhiên không thành vấn đề." Đặt giấy tờ trong tay xuống, ngẩng đầu, vẻ mặt nghiêm túc nhìn cô, chờ đợi lời nói tiếp theo của cô.
An Nhiên hài lòng cong cong khóe miệng, sau đó trực tiếp đưa bản ‘Hiệp nghị vợ chồng – ước pháp tam chương’ trong tay cho anh, nói: "em cảm thấy giữa chúng ta vẫn nên là làm một bản ước pháp tam chương hay là hiệp nghị gì đó thì tốt hơn."
Nghe vậy, Tô Dịch Thừa nhíu mày, nghiền ngẫm nói: "ước pháp tam chương?" Đây là cái gì?
An Nhiên đưa tờ giấy A4 trong tay cho anh, vừa giải thích: "cũng có thể nói là hiệp nghị vợ chồng, em cảm thấy, về phương diện sinh hoạt vợ chồng, chúng ta nên thỏa thuận một cách nghiêm túc."
Tô Dịch Thừa nhận lấy cái gọi là ‘hiệp nghị vợ chồng’ kia, cúi đầu chăm chú nhìn, khóe miệng không khỏi cong lên thành một độ cung đẹp mắt, rất lâu mới ngẩng đầu hỏi cô: "không phải là ước pháp tam chương sao? Làm sao chỉ có một nội dung?"
Cái gọi là ước pháp tam chương trong miệng cô chẳng qua chỉ là một nội dung được nhấn mạnh ba lần.
Sinh hoạt vợ chồng, một tuần một lần!
Sinh hoạt vợ chồng, một tuần một lần!
Sinh hoạt vợ chồng, một tuần một lần!
Thậm chí ở dưới bên phải đã có sẵn chữ ký của cô, bên trái còn để trống cho anh ký tên.
"Em cho rằng cái này tương đối quan trọng." An Nhiên nghiêm túc nói, thật ra thì cái gì anh cũng tốt, những cái khác mình không thể chê, trừ bỏ phương diện sinh hoạt vợ chồng này, yêu cầu quá vô độ rồi, cho nên suy nghĩ vì mình sau này, cô cảm thấy rất cần thiết phải kiểm soát vấn đề tần số phương diện này.
Tô Dịch Thừa cười nhẹ, nhìn cô, hỏi trắng ra: "em không cảm thấy làm như vậy là quá tàn nhẫn với anh sao?"
"khụ khụ." An Nhiên hơi mất tự nhiên ho nhẹ, nói, "việc đó, em đã tìm kiếm tài liệu, tài liệu chứng minh rằng, một tuần một lần là tần số tốt nhất, tần số như vậy không nhiều không ít, có thể giữ gìn tình cảm vợ chồng, nếu mà quá nhiều, ngược lại sẽ dễ dàng làm người ta chán, không có cảm giác mới mẻ, dễ ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng."
Tô Dịch Thừa cười nhẹ, thật khó cho cô còn tìm được lý do như vậy, nếu anh không đồng ý ký tên thì dường như là không được rồi, gật đầu, nói: "ừ, rất có lý."
An Nhiên mừng thầm, mặt mày đều cười lên, nói: "anh cũng cảm thấy rất có lý sao."
"Ừ." Tô Dịch Thừa gật đầu, sau đó cầm bút, viết từng chữ từng chữ rồng bay phượng múa, ký tên xuống phần còn trống cho mình. Sau đó đưa hiệp nghị trong tay cho cô, hỏi: "là như vậy sao."
An Nhiên liên tục gật đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào chữ ký trên tờ giấy kia, ba chữ Tô Dịch Thừa sống động, còn phải nói, tươi cười có bao nhiêu hài lòng. Nhìn một lúc lâu, An Nhiên mới cẩn thận gấp lại bản ‘hiệp nghị vợ chồng’, đặt vào trong ngăn bàn làm việc mình, rồi xoay người hỏi Tô Dịch Thừa, nói: "còn chưa xong ư, có muốn em pha cho anh ly cà phê không?"
Tô Dịch Thừa lắc đầu từ chối, nhưng mà lúc này qua nét mặt, nhìn ra được tâm tình của anh không tệ.
"Vậy em không quấy rầy anh làm việc nữa." An Nhiên cười gật đầu, xoay người đi ra khỏi thư phòng.
Tô Dịch Thừa buồn cười, nhìn chằm chằm vào ngăn kéo bàn đọc sách của cô một lúc lâu, mới nhẹ nhàng thu hồi tầm mắt, trong mắt lóe ra tia giảo hoạt thực hiện được âm mưu nào đó. (TT: anh là một con hồ ly =.=)
1. Thế hệ nhà quan thứ hai
Con sẽ !
Ngày hôm sau khi đến cổng công ty, vừa vặn gặp được Trần Trừng vừa từ xe bus công cộng xuống, đang chạy vội đến.
Vì chạy nhanh, bộ ngực Trần Trừng phập phồng kịch liệt, nhìn thấy An Nhiên, thở hổn hển gọi: "chị, chị Cố."
An Nhiên gật đầu, nhàn nhạt hỏi, "nhà cách rất xa công ty sao?"
Thật vất vả mới thở chậm lại, Trần Trừng gật đầu, nói: "hơi xa." Trong thời đại giá phòng cao bằng trời thế này, cô là người làm thuê từ ngoại tỉnh, đừng nói là mua nhà, thuê phòng cũng phải thuê ở khu vực ngoại thành, mà công ty lại nằm ở trung tâm thành phố, như vậy, ngày nào cô đều phải thức dậy từ lúc còn nhá nhem tối, rồi tan ca, tối mịt mới về.
Lăng Lâm khinh thường, cười khinh miệt, hoàn toàn không để lời nói của cô vào trong mắt, nói: "chị cho rằng Tổng giám sẽ nghe lời cô ta ư, đừng quên cha tôi là ai, Tổng giám nể mặt Tô Dịch Thừa, chẳng lẽ ông ta lại không đếm xỉa gì đến mặt mũi cha tôi? Thật là nực cười!"
An Nhiên không để ý đến cô ta, chỉ đảo mắt nhìn Trần Trừng một chút, nói: "cô cứ ở đây chờ tôi."