Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343667
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3667 lượt.
ngoài đi."
Khi cô đi ra, Lăng Lâm đã gọi bảo vệ, lúc này đang giám sát Trần Trừng thu dọn đồ đạc của cô ấy.
An Nhiên tiến lên, liếc nhìn Lăng Lâm, trực tiếp bảo bảo vệ quay về, nói: "Trần Trừng không cần phải đi, Tổng giám đã đồng ý không sa thải cô ấy rồi."
"Sao lại thế được!" Lăng Lâm không tin nhìn cô.
An Nhiên không nói thêm gì với cô ta, chỉ nhàn nhạt nhìn cô ta một cái, lại quay đầu nói với Trần Trừng: "chút nữa đến phòng làm việc của tôi, bàn bạc thêm chút về những thay đổi ở phòng mẫu hôm qua."
Trần Trừng ngẩn người, một lúc lâu, mới gật đầu, "được."
"Hừ." Lăng Lâm tức giận, hừ lạnh bỏ đi.
Không có kịch vui để xem, mọi người vây quanh cũng từ từ tản đi.
Trần Trừng nhìn An Nhiên một chút, nhỏ giọng nói: "cám ơn."
An Nhiên nhìn cô ấy, không nói gì, chỉ gật đầu, xoay người vào phòng làm việc.
Vì ở văn phòng cùng với Trần Trừng thảo luận về thiếu xót của bản thiết kế, cứ như vậy, thời gian lặng lẽ trôi qua cũng không hề hay biết. Lúc tan tầm, Tô Dịch Thừa gọi đến, hỏi cô tan việc chưa, hiện tại anh đang trên đường đi, lát nữa là đến cửa công ty cô.
Lúc này An Nhiên mới nhớ tới chuyện tối nay hẹn cha mẹ hai nhà ở Du Nhiên Cư, nhìn đồng hồ, bọn họ hẹn vào lúc 7 giờ, hiện tại đi từ công ty đến Du Nhiên Cư, thời gian thật sự không còn nhiều rồi.
Vội vàng nói với Trần Trừng: "được rồi, hôm nay đến đây đã, nghĩ không ra mày mai chúng ta tiếp tục." Vừa nói, vừa thu thập đồ trên bàn chuẩn bị rời đi.
"Ách, buổi tối có việc gấp sao?" Nhìn bộ dạng gấp gáp của cô, Trần Trừng hơi tò mò hỏi.
"Ừ, hẹn cha mẹ ăn cơm." An Nhiên giải thích qua loa, vừa nói vừa bỏ đồ vào cặp công văn.
Trần Trừng gật đầu, không nói gì thêm nữa, thu thập đồ ra khỏi phòng làm việc.
Khi An Nhiên xách cặp công văn ra đại sảnh, thấy Trần Trừng còn đang nhìn bản thiết kế tự hỏi cái gì, tất cả mọi người hầu như đã đi hết, chỉ còn một mình Trần Trừng, nhìn hơi lẻ loi, nói: "Trần Trừng, cô cũng về sớm một chút đi."
Trần Trừng gật đầu với cô: "em biết rồi."
Bởi vì cũng không còn dư thừa thời gian, cho nên An Nhiên không nói thêm gì với cô ấy nữa, liền cầm cặp công văn đi xuống tầng. Đến khi cô xách túi ra khỏi toà nhà công ty, liền nhìn thấy xe của Tô Dịch Thừa dừng ở ven đường trước tòa nhà, thấy cô đi ra ngoài, anh mở cửa xuống xe, cười nhạt nhận lấy cặp công văn trong tay cô thả vào chỗ ngồi đằng sau xe, sau đó mở cửa ghế phụ để An Nhiên ngồi lên, rồi mới vòng qua đầu xe, lên trên, khởi động xe rời đi.
Khi hai người lái xe đến ‘Du Nhiên Cư’ đã gần 7 giờ 10 phút rồi, An Nhiên gọi điện cho cha mẹ, hai người cũng không nhận máy.
May mắn đây là nhà hàng của Dịch Kiều, cũng không lo không có chỗ ngồi trống, vừa bước vào cửa, Trương quản lý đứng ở đại sảnh đã nhận ra bọn họ, tươi cười chào đón, nói: "Tô trợ lý, Tô phu nhân."
An Nhiên khẽ cười với ông ta: "Trương quản lý."
Không đợi An Nhiên và Tô Dịch Thừa mở miệng hỏi, Trương quản lý đã mở miệng trước: "Tô tổng đã dặn dò chuẩn bị bữa tối ở ‘Hoa Ngữ Hiên’, Tô gia và ông Cố, bà Cố đã đến, hiện giờ Tô tổng đang trò chuyện ở bên trong, Tô tổng dặn tôi báo cho các vị, cứ đến là được, những thứ khác cô ấy đã bố trí xong xuôi rồi."
Tô Dịch Thừa gật đầu, "được, cám ơn."
Đưa An Nhiên đi thẳng vào ‘Hoa Ngữ Hiên’, còn chưa đi vào, đã nghe thấy tiếng cười truyền ra từ bên trong, hiển nhiên bầu không khí rất tốt, cũng không lúng túng và khó xử như trong tưởng tượng.
Hai người nhìn nhau, trên miệng đều lộ ra ý cười nhàn nhạt, gật đầu, Tô Dịch Thừa gõ cửa một cách hình thức, sau đó liền đẩy cửa đi vào, cười nói: "xin lỗi, chúng con tới muộn."
Trong phòng, ông nội Tô ngồi ở chủ vị, hai bên là cha Tô và mẹ Tô cùng cha Cố, mẹ Cố, mà Tô Dịch Kiều thì ngồi cạnh mẹ Tô, mặt người nào người nấy mỉm cười, không khí nhìn rất hài hòa.
"Anh, chị dâu." Dịch Kiều đứng dậy, nhiệt tình kéo tay An Nhiên.
An Nhiên nhàn nhạt cười cười với cô ấy, xoay người hơi áy náy, chào hỏi: "Cha, mẹ, ông nội, thật ngại quá, tối nay tăng ca thêm một lát, cho nên quên giờ tới muộn rồi."
"Không sao, không sao, công việc quan trọng mà." Tần Vân cười nói, "mau ngồi xuống mau ngồi xuống."
An Nhiên gật đầu, cùng Tô Dịch Thừa ngồi xuống.
"Được rồi, mọi người đến đông đủ, Dịch Kiều, con bố trí để phòng bếp đưa đồ ăn lên đi." Tô Văn Thanh cười, nói với Tô Dịch Kiều.
"Vâng." Tô Dịch Kiều cười duyên đứng dậy mở cửa, nói với nhân viên phục vụ đợi bên ngoài: "đưa đồ ăn lên đi."
Người phục vụ nhận được yêu cầu, vội vàng xuống phòng bếp nhanh chóng đưa đồ ăn lên.
Nhấp một ngụm trà, Tô Văn Thanh nhẹ nhàng mở miệng, giọng nói hơi ngượng ngùng nói: "gần đây vẫn ngập đầu với chuyện diễn tập bộ đội, cho nên không thể gặp mặt mọi người cùng ngồi xuống hàn huyên một chút, thật sự là xấu hổ."
"Ông thông gia quá khách khí, ông đó là đào tạo nhân tài bức thiết cho quốc gia, đó là việc hệ trọng, đương nhiên là nên được ưu tiên." Cố Hằng Văn nói.
"Đâu có đâu có, là ông thông gia mới phải, bồi dưỡng trí thức cho quốc gia, đây mới là đòi hỏi cấp bách của xã hội hiện nay."