Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343668

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3668 lượt.

Tô Văn Thanh khách khí nói.
"y, ông thông gia ——" Cố Hằng Văn còn muốn nói điều gì, lại bị người khác cứng rắn cắt ngang.
Tần Vân bên cạnh bị sự khách khí qua qua lại lại của bọn họ khiến cho đau đầu, bà vốn thích thẳng thắn, đơn giản cắt lời bọn họ: "các ông khách khách sáo sáo đi qua đi lại thế này thật là phiền phức, hai ông đều rất giỏi, một bồi dưỡng trí thức cho quốc gia, một gây dựng nhân tài có thể ra chiến trường bảo vệ đất nước, hai người đều tài ba, đừng khiêm tốn nữa. Hôm nay chúng ta tới đây là để thảo luận chuyện a Thừa và An Nhiên, không phải là tới nghe các ông khiêm tốn khách khí." Nói xong liền hướng về Lâm Tiểu Phân ở đối diện bà, nói: "bà thông gia, bà nói đúng chứ."
Lâm Tiểu Phân cười khẽ, gật đầu, nói: "đúng đúng đúng, bà thông gia nói không sai." Nói xong, quay đầu nhìn Cố Hằng Văn một cái, mỉm cười nhàn nhạt.
Đồ ăn được đưa lên rất nhanh, hơn nữa mỗi một món đều vô cùng tinh tế, hương vị vô cùng tốt. Người hai nhà nói nói cười cười thật không có gì lúng túng, Tần Vân lôi kéo Lâm Tiểu Phân nói chuyện làm đẹp, quần áo, mà bên kia, hai người Cố Hằng Văn và Tô Văn Thanh giống như là hận vì gặp nhau quá muộn vậy, hai người cũng thảo luận về thư pháp, cũng ở tại đó giao hẹn đầu tháng sau nếu có thời gian thì cùng đi luận bàn nghiên cứu quan niệm về tố pháp.
Mà bên này Dịch Kiều xấp xỉ tuổi An Nhiên, Tô Dịch Kiều có ấn tượng rất tốt với An Nhiên, dịu dàng yếu ớt, đặc biệt có thể khơi gợi lên ý muốn bảo vệ của người khác.
Tô Dịch Thừa vừa gắp thức ăn cho An Nhiên, vừa nhỏ giọng nhắc nhở bên tai cô để cô ăn chút gì đã.
Mặc dù mọi người đang nói chuyện phiếm nhưng mọi người đều thấy được sự quan tâm, săn sóc của Tô Dịch Thừa, Lâm Tiểu Phân quay đầu nhìn về phía chồng mình, ánh mắt như muốn nói, ông nói đúng, An Nhiên cũng may mắn giống bà tìm được một người tốt đối với bọn họ.
Tần Vân nhìn hình ảnh như vậy cũng nhàn nhạt cười.
Sau đó trò chuyện, không biết là thế nào lại đề cập đến vấn đề mang thai, sinh con. Tần Vân còn rất mập mờ nhìn bụng An Nhiên một chút.
"An Nhiên mang thai rồi?" Lâm Tiểu Phân có chút không rõ hỏi, sau đó quay đầu đặc biệt nhìn An Nhiên chằm chằm, hỏi: "An Nhiên, con thật sự mang thai rồi?"
Một miếng thức ăn An Nhiên còn ngậm trong miệng, chưa nuốt xuống, bị bà vừa hỏi, liền mắc ở cổ họng, không ngừng ho sặc sụa: "khụ khụ … khụ khụ ..." Ho đến mức đỏ bừng cả khuôn mặt nhỏ nhắn.
Tô Dịch Thừa vội vàng vỗ nhẹ lưng cô, giúp nàng thuận khí, ngoài ra Tô Dịch Kiều ở bên cạnh rót cho cô chén trà.
An Nhiên thật vất vả ngừng ho, cũng uống trà thuận khí rồi, lại ngẩng đầu, thấy cha mẹ hai nhà toàn bộ nhìn chằm chằm mình, giống như là mong đợi đáp án của cô.
An Nhiên đỏ mặt, vội lắc đầu nói: "chưa, chưa, con chưa mang thai. . . . . ."
Nghe vậy, Tần Vân hài lòng cười nói, "đúng vậy a, làm sao có thể nhanh như vậy, bọn họ mới kết hôn chưa bao lâu chứ, em bé làm sao nhanh như vậy được."
Tần Vân vừa nói thế, dường như đúng là thế, bọn họ kết hôn còn chưa tới hai tháng, cho dù có thai, căn bản cũng phải sau hai tháng mới nhận thấy được.
"Đúng vậy a đúng vậy a, sao có thể nhanh như vậy có em bé được." Lâm Tiểu Phân cũng hùa theo nói, nhưng mà nói đến con cái, thật ra bà cũng khát vọng có cháu bé, nên nói trắng ra: "nhưng mà hai đứa các con phải nhớ kỹ, không được tránh thai, có nhất định phải sinh ra, đừng chỉ nghĩ đến công việc, hai đứa đều trưởng thành cả rồi, lúc này có con cũng không sớm."
An Nhiên bị nói có chút xấu hổ, kháng nghị kêu lên, "mẹ. . . . . ."
Lâm Tiểu Phân không vui cau mày lại, nói: "An Nhiên, không phải là con chưa muốn sinh đấy chứ!" Cái này không thể được, mắt thấy cô sắp ba mươi rồi, đã kết hôn muộn, lại còn muốn mấy năm nữa mới có con, thì thật thành sản phụ lớn tuổi, nguy hiểm rất lớn.
Nghe vậy, mấy đôi mắt trên bàn đồng loạt chiếu về phía cô, dường như đang chờ câu trả lời của cô.
"Phốc." Tô Dịch Kiều bên cạnh không nhịn được cười ra tiếng, tiến tới nói nhỏ bên tai An Nhiên: "chị dâu, áp lực đủ lớn đi." Người lớn nhà trưởng, năm vị đều chờ ôm cháu chắt đây.
An Nhiên xấu hổ, áp lực này quả thật đủ lớn, vả lại cô cũng không nói không sinh a, nhưng có hay không có cũng không phải do cô quyết định a. Quay đầu nhìn về Tô Dịch Thừa cầu cứu, thấy anh vẫn dửng dưng nhìn cô mỉm cười, hoàn toàn không có ý muốn giúp đỡ.
Giờ phút này An Nhiên có loại cảm giác vô lực khóc không ra nước mắt, hôm nay rõ ràng là buổi gặp mặt ăn cơm của cha mẹ hai nhà, làm sao lại, làm sao lại thành đại hội thảo luận chuyện cô có sinh con hay không rồi!
Cười khan, bản thân An Nhiên cũng cảm giác được nụ cười trên khuôn mặt mình gượng gạo giả giả: "con, con chưa nói không sinh, chúng con, chúng con tiếp tục cố gắng."
"Ha ha!" Tô Dịch Kiều bên cạnh thật sự không nhịn được, bất chấp hình tượng cười ầm lên, nhìn An Nhiên xấu hổ đỏ mặt như lửa đốt, không có trên dưới hỏi: "chị dâu, anh chị chuẩn bị cố gắng thế nào?"
An Nhiên bị hỏi mặt càng đỏ hơn, thật sự lúng túng phát khóc, hiện tại ở đây mà có cái lỗ, cô hận không thể l