XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343728

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3728 lượt.

g suy đoán và mưu tính như vậy. Cô từng nói cô không ngu ngốc, rất nhiều chuyện không nhìn chẳng qua là không muốn hiểu không muốn biết. Cô chỉ muốn an phận thiết kế, về hoạt động của công ty, cô không hề muốn liên quan đến, bởi vì giao thiệp với một số người không muốn và không nhất thiết, vì để mình giành được nhiều hơn, nhưng mà đó không phải là cuộc sống mà cô muốn. Có điều không ngờ là cô không muốn liên quan đến lợi ích lại có những những phiền toái không cần thiết, người khác vì lợi ích mà mưu tính ép cô tuân theo, cô thật sự là chán ghét!
"Ai!"
Khẽ thở dài, thật sự không muốn suy nghĩ những chuyện đáng ghét này. Mà hiện nay cô ở công ty rất rảnh rỗi, thay vì nói là đi làm, còn không bằng nói là tới ngồi thừ ra trong phòng làm việc.
Cứ ở trong công ty như thế cũng vô công rồi nghề, còn không bằng đến bệnh viện xem có kết quả kiểm tra, tính như thế, An Nhiên cầm cặp công văn trên bàn, định rời đi, giơ tay lên lại nhìn thấy chiếc nhẫn trên ngón áp út kia, khóe miệng khẽ cong lên.
Rồi khi đến bệnh viện An Nhiên không đến phòng bệnh ở tầng tám ngay, mà là đến phòng làm việc của bác sĩ chữa trị cho Lâm Tiểu Phân ở tầng bảy trước, muốn hỏi thăm tình hình sức khỏe của Lâm Tiểu Phân có bình thường không.
Bởi vì Tô Dịch Thừa đi tìm viện trưởng, mà viện trưởng lại đặc biệt dặn dò cấp dưới coi trọng tình huống của Lâm Tiểu Phân, cho nên, tất cả các khâu kiểm tra đều vô cùng tỉ mỉ, thế là vốn chỉ định ở lại bệnh viện theo dõi hai ngày, lúc này sau một loạt các khâu kiểm tra Lâm Tiểu Phân đã ở bệnh viện 5 ngày, trong thời gian này cô vừa lo lắng chuyện công ty, vừa đến thăm bà, sau khi đến mới biết là bà không lay chuyển được chồng và con gái con rể khăng khăng giữ bà lại bệnh viện làm kiểm tra toàn thân.
"Cốc cốc cốc." An Nhiên gõ cửa đi vào, thấy lúc này bác sĩ Trương chủ trị cho Lâm Tiểu Phân đang đứng dưới ánh đèn huỳnh quang nhìn chăm chú vào phim chụp cắt lớp, chân mày khẽ cau lại.
"Bác sĩ Trương." An Nhiên nhẹ giọng gọi, từ ngoài cửa đi vào.
Nghe tiếng, bác sĩ Trương mới quay đầu lại, nhìn cô đi vào, nói: "cô đến vừa đúng lúc, ngồi đi, về sức khỏe của mẹ cô, tôi nghĩ phải nói chuyện với cô một chút." Vừa nói vừa lấy phim chụp cắt lớp xuống, cầm về, ngồi trước bàn làm việc của mình.
An Nhiên ngồi xuống đối diện ông ta, trong lòng thấp thoáng có dự cảm xấu, nghi hoặc thử hỏi: "bác sĩ Trương, sức khỏe của mẹ tôi có vấn đề gì không?"
Bác sĩ Trương gật đầu, nói: "quả thật có vấn đề." Vừa nói vừa đưa tấm phim vừa xem cho cô, chỉ cho cô nhìn, nói: "trong đầu mẹ cô xuất hiện một khối u tuyến yên."
Nghe vậy, An Nhiên sửng sốt, một lúc lâu không kịp phản ứng, sững sờ nhìn ông ta, thanh âm có chút run rẩy: "bác, bác sĩ, ông nói cái gì? Khối u tuyến yên?"
Nhìn bộ dáng căng thẳng của cô, bác sĩ Trương liền biết cô hiểu lầm, giải thích nói: "cô đừng căng thẳng, khối u của mẹ cô không lớn, hơn nữa cũng là u lành, cho dù cắt bỏ cũng không nguy hiểm đến tính mạng mẹ cô."
An Nhiên lắc đầu, ông nói xong toàn bộ mà cô hoàn toàn không nghe rõ ra ý gì.
"Tôi sẽ nói đơn giản hơi nhé." Bác sĩ Trương lại ngồi xuống, nghiêm túc giải thích lại: "u của mẹ cô là u lành, nói cách khác nó sẽ không to lên cũng sẽ không nghiêm trọng. Thậm chí có thể chỉ cần uống thuốc, lâu ngày sẽ tan dần, hoàn toàn biến mất. Cho nên căn bản không nguy hiểm đến tính mạng."
Nghe ông nói như vậy, lúc này An Nhiên mới yên lòng: "vậy bác sĩ tìm tôi muốn nói chuyện gì?" Là u lành, không cần thiết phải phẫu thuật, vậy đại khái có thể không cần nói, như thế sẽ không khiến bệnh nhân và người nhà thấy lo lắng và sợ hãi.
"Là thế này, khối u tuyến yên của mẹ cô ở vị trí này, mà nơi này tương đối gần dây thần kinh thị giác, nếu vị trí khối u hơi lệch một chút rất có thể sẽ đè lên dây thần kinh thị giác. Như vậy rất dễ biến thành mù không nhìn thấy đồ vật." Bác sĩ Trương nói tình hình cụ thể cho cô biết.
"Vậy, vậy làm sao bây giờ?" An Nhiên hỏi, trong giọng nói mang theo sốt ruột và lo âu.
"Cứ như vậy một khi khối u đè lên dây thần kinh thị giác, thì chỉ có thể cắt bỏ khối u. Nhưng mà đến lúc đó với tuổi của mẹ cô, chỉ sợ bà ấy sẽ chịu không nổi cuộc phẫu thuật như vậy." Bác sĩ Trương thẳng thắn nói: "tất nhiên, có thể khối u trong não mãi mãi không lớn lên hay chếch khỏi vị trí. Tình huống như trên sẽ không xảy ra."
An Nhiên nhướng mày, nhìn hỏi ông: "vậy ý ông là phẫu thuật?"
Bác sĩ Trương gật đầu, nói: "bây giờ phẫu thuật là thời điểm tốt nhất, tình hình sức khỏe của mẹ cô không tệ, làm cuộc phẫu thuật này cũng không cần lo lắng gì, tỉ lệ thành công những ca phẫu thuật loại này rất cao. Tất nhiên, dù sao đây cũng là cuộc phẫu thuật mổ sọ, nhất định sẽ tồn tại nguy hiểm. Cô về bàn bạc kỹ càng lại với gia đình, rốt cuộc là có làm cuộc phẫu thuật này không."
An Nhiên cau mày, gật đầu hiểu rõ, lại hỏi chút ít về vấn đề liên quan đến phẫu thuật, tình hình sức khỏe của Lâm Tiểu Phân, đợi nắm rõ ràng, mới xoay người ra khỏi phòng làm việc của bác sĩ.
Nhờ Tô Dịch Thừa, Lâm Tiểu Phân được chuyển từ phòng bệnh